Hắn còn nhớ lần đầu mình nhận được thành tựu ẩn còn là khi mới tới thôn Hoang Lĩnh, đêm đó dụ dỗ được mẫu nữ Trần Thục và A Mỹ cùng nhau hầu hạ, thiếu nữ thôn dã kia bị hắn đoạt đi hồng hoàn liền kích hoạt thành tựu phá thân trinh nữ.
Nhưng chỉ có duy nhất một lần đó, về sau dù hắn có đoạt đi trinh tiết của hàng trăm hàng ngàn nữ tử cũng không thể nhận thêm bất cứ quà gì.
Lần thứ hai vô tình đạt được thành tựu ẩn còn là vài ngày trước khi hắn chinh phục cực phẩm bảo huyệt của Đãng Hồng Trần. Vậy mới thấy những thành tựu này hiếm có khó tìm đến mức nào, chỉ trông chờ vào vận may mà thôi.
“Ừm, cơ mà Nhân Hoàng Cung Điện này lại là thứ đồ chơi gì? Lại còn là cấp Đại La cực phẩm.”
Chu Cương Liệt bắt đầu chú ý vào màn hình, vì đã quen mở được hàng Đế cấp nên khẩu vị của hắn từ lâu đã vô cùng cao, trong lòng không xem trọng bảo vật chỉ đạt tới Đại La cấp này lắm nhưng vẫn tò mò hỏi.
Yêu Dục tất nhiên hiểu rõ tên này đang nghĩ gì, nàng khoanh tay trước ngực xụ mặt dùng bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn đạp đạp lên trán hắn như trừng phạt, giọng điệu đầy bất mãn.
‘Hừ, ký chủ nghĩ hàng Đế cấp là rau cải ngoài chợ hay sao mà lúc nào cũng có thể tùy tiện cầm lấy? Nếu không phải bổn hệ thống có khả năng câu thông vật phẩm từ vạn giới thì ở cả cái Địa Tiên Giới này có thể đem ra được bao nhiêu vật phẩm đạt tới Đế cấp đâu?
Càng tu luyện lên cao thì càng khó đột phá, nhiều chí cường giả kẹt ở một cảnh giới vài ngàn thậm chí hàng vạn năm cũng là điều bình thường. Dù có là ở Thiên Đình hay các thế lực đại giáo hàng đầu thì cường giả đạt tới Chuẩn Thánh cũng vô cùng hiếm hoi, ký chủ không thấy Cửu Thiên Huyền Nữ kia dù sinh ra từ thuở hỗn mang khai thiên lập địa đến giờ vẫn chỉ mới đạt đến Đại La viên mãn chưa thể đột phá Đế cấp hay sao?
Mà các loại pháp bảo, pháp khí hay thần binh cấp Đế cũng thế, tìm được tài liệu luyện ra chúng đã là chuyện khó khăn cả đời không thể cầu, mà khi nắm trong tay tài liệu muốn rèn ra vật phẩm thành công càng phải cần luyện khí đại sư tạo nghệ tinh thông, ít nhất người kia cũng phải là đại năng Đế cấp.
Ở Địa Tiên Giới này dưới Thánh Nhân người đạt được tạo nghệ luyện khí đỉnh cấp nhất chính là vị Thái Thượng Lão Quân ở Đâu Suất Cung kia. Nhưng muốn nhờ ông ta giúp luyện pháp bảo Đế cấp đâu phải chuyện dễ, không làm ông ta khởi lên hứng thú thì dù Thiên Đế có đích thân đến cũng đừng mong được nể mặt.
Theo bổn hệ thống tính toán, số lượng pháp khí, pháp bảo cùng thần binh đạt tới Đế cấp của cả Địa Tiên Giới rộng lớn này còn chưa tới trăm kiện, nhiều món trong đó thậm chí đã tuyệt tích từ lâu trong các cuộc đại chiến hoặc bị thời gian phá hủy không còn thần tính như xưa.
Bởi vậy nhận được pháp bảo Đại La cảnh đã là tốt lắm rồi, ký chủ ngài đừng có mà không biết đủ.’
“Khụ, rồi rồi, hiểu rồi, ta đâu có chê, vậy món pháp bảo này có công hiệu gì? Sao nhìn trông trừu tượng như thế?”
Chu Cương Liệt mặt già hơi ngượng vì bị nhìn thấu suy nghĩ liền tìm cách lái sang chuyện khác. Hắn nhìn vào hình ảnh lầu các hiển thị trên bảng hệ thống nhíu mày thắc mắc, không lẽ lần này thực sự tặng hắn cả cái cung điện to lớn vật vã hay sao?
“Ân, ký chủ đoán đúng rồi đó, Nhân Hoàng Cung Điện này chính là một kiện pháp bảo mô hình kiến trúc có hình dáng vương cung.” Yêu Dục như đọc được suy nghĩ của hắn gật gật đầu nhỏ xác nhận.
“Ồ, vậy tức là thứ này có thể dùng để chứa được người sống?” Chu Cương Liệt cả mừng, tiểu tinh linh cũng gật đầu xác nhận.
‘Đúng nha, không những chứa được rất nhiều người sống mà còn có thể phóng to hoặc thu nhỏ tùy ý, có nó trong tay ký chủ muốn đem theo bao nhiêu nữ nhân hay cả thế lực bên người mọi lúc mọi nơi đều không thành vấn đề.
Bên dưới toà cung điện có đủ địa mạch linh khoáng, tiên khí cùng linh khí đản sinh vô cùng nồng đậm không hề kém bất cứ bảo địa ngoại giới nào, rất thích hợp để người dưới trướng tu hành bất kể là phàm giai hay tiên giai.
Ký chủ chỉ cần nhỏ máu nhận chủ thì sẽ toàn quyền chưởng khống toà cung điện này, bất kể động tĩnh hoặc ai làm gì đều không thể thoát khỏi ngài cảm ứng, còn có thể tùy thời điều động, muốn đem ai ở trong khu vực kéo tới bên cạnh chỉ cần một ý niệm.
Nói chung bên trong Nhân Hoàng Cung Điện ngài chính là bá chủ, trừ phi gặp phải đại năng cảnh giới siêu việt bảo vật có thể bỏ qua áp chế, còn lại đều tùy ý ký chủ bày trí sắp xếp cả.’
“Ối chà, hóa ra là thứ tốt như vậy, lần này lại nhặt được món hời rồi.”
Chu Cương Liệt nghe nàng nói xong liền hồ hởi một trận, trong lòng không giấu được sự vui vẻ phấn khích. Từ lâu hắn đã muốn sở hữu một kiện pháp bảo kiến trúc chứa được người sống tùy thời mang theo bên mình, như vậy dù sau này có đi tới đâu cũng dễ dàng mang theo một đám nữ nhân tình nô phục thị cho mình.
Hắn và các nàng sẽ không cần phải chia xa thời gian dài như trước nữa. Toà cung điện này còn có thể cung cấp hoàn cảnh tu luyện lý tưởng để hắn bồi dưỡng đội quân nữ nô, quả là bảo vật thích hợp trợ giúp cho cơ đồ bá nghiệp sau này.
Đúng là sau khi tấn cấp Đại La Kim Tiên hắn sẽ đủ quyền năng để tự khai mở tiểu thế giới lớn hơn toà pháp bảo cung điện này gấp nhiều lần, cơ mà theo hắn nghiên cứu từ điển tịch trong Bồ Đề Đạo Tràng thì việc tạo ra tiểu thế giới không hề đơn giản như thế.
Đạt tới Đại La chỉ là điều kiện thiết yếu đầu tiên, vì chỉ có cường giả cấp Đại La mới đủ lực lượng và quyền năng tác động thao túng không gian chi pháp, từ đó tạo lập nên một vùng thiên địa riêng có đủ pháp tắc duy trì.
Nhưng muốn vùng không gian bản thân kiến lập thực sự trở thành tiểu thế giới cá nhân tùy hành mang theo bên mình còn cần thêm nhiều điều kiện cùng tài liệu phụ trợ luyện hóa. Nếu không đó chỉ mới tính là không gian chết, chưa phải nơi lý tưởng để sinh sống phát triển.
Trong điển tịch có ghi chép lại một số thiên tài địa bảo chuyên dùng để mở tiểu thế giới nhưng những thứ đó đã sớm tuyệt tích hoặc nằm trong tay các thế lực đại giáo. Muốn đoạt được tới tay cũng là một vấn đề nan giải.
Bởi vậy dù thế gian có rất nhiều cường giả Đại La nhưng không phải ai cũng tùy tiện sở hữu thế giới cho riêng mình, cùng lắm chỉ mở một vùng không gian nhỏ bằng những tài liệu cấp thấp không trọn vẹn đủ để gia đình và bản thân sinh sống mà thôi.
Việc tạo ra tiểu thế giới chứa được hàng ngàn hàng vạn sinh linh còn diễn hóa đầy đủ quy tắc vận hành như thế giới thực gần như là chuyện không tưởng. Cơ mà đó là đối với kẻ khác, Chu Cương Liệt hắn còn có sự trợ giúp của hệ thống cùng Thiên Đạo baba chống lưng.
Việc tạo lập thế giới riêng có vai trò cực kỳ quan trọng cho bá nghiệp sau này vậy nên hắn tin chắc thông qua rút thưởng cùng hoàn thành nhiệm vụ chuyện gom góp đủ tài liệu luyện hóa tiểu thế giới hắn vẫn có thể nắm chắc mười mươi.
Trong lúc vấn đề tiểu thế giới tạm thời chưa thể giải quyết thì món Đại La pháp bảo Nhân Hoàng Cung Điện này lại vừa hay tới tay, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Tuy hắn vẫn còn có Sơ Đạo Hỗn Độn Tháp cũng chứa được người sống nhưng dù sao đó cũng chỉ là pháp bảo chuyên dùng cho tu luyện, hoàn cảnh bên trong không thích hợp sinh sống lâu dài.
Hắn để mọi người ở tại chỗ chờ đợi, bản thân bước ra một bước đã đi xa vài dặm đến một bên khác của hợp cốc.
Theo lệnh của Chu Cương Liệt, từ không gian hệ thống liền phóng xuất ra một mô hình vuông vức lớn tầm hai bàn tay. Nếu tinh mắt có thể nhìn rõ đây chính những toà điện đài kiến trúc lúc nãy hiển thị trên màn hình nhưng đã được thu nhỏ kích thước đi hàng triệu lần như một món đồ chơi lắp ráp tinh xảo.
Chu Cương Liệt hết lật trái lại lật phải dụng tâm cảm ứng quan sát một phen. Mọi thứ bên trong đều là vật chất thực, từ tường gạch ngói đỏ, cây cối sông hồ, có cả những động vật nhỏ sinh sống rải rác, hắn vô cùng kinh ngạc trước thủ đoạn nén không gian vô cùng cao cường của người đã tế luyện ra toà lâu điện này.
“Yêu Dục, pháp bảo này có lai lịch như thế nào?” Hắn tò mò hướng tiểu mị quỷ thắc mắc.
‘Hì hì, Nhân Hoàng Cung Điện là bảo vật đến từ một thế giới khác có hệ thống tu tiên cấp bậc tương tự với giới này. Hình thức ban đầu của nó là một phiến không gian màu mỡ được một vị đại năng thời thượng cổ dùng pháp lực tế luyện thành dạng pháp bảo có thể tùy ý phóng to thu nhỏ mang theo bên mình.
Vị đại năng sau đó liền đem phiến không gian tặng lại cho Nhân Hoàng đời đầu tiên của thế giới kia để xây dựng cung điện phát triển thế lực. Trải qua tuế nguyệt dài đằng đẵng, từ một bảo vật không gian sơ khai nó đã được các đời Nhân Hoàng truyền thừa từng chút một hoàn thiện tỉ mỉ.
Khoảng tám trăm năm trước, thế giới đó đã phát sinh biến động hạo kiếp chưa từng có, chiến tranh tam giới nổ ra kéo các tộc vào thời kỳ binh hoang mã loạn dài hàng trăm năm. Vị Nhân Hoàng cuối cùng lại là một kẻ nhu nhược bất tài chỉ biết chìm đắm bên mỹ nữ giai nhân.
Nhân Hoàng Cung Điện được hắn xây dựng thành nơi ăn chơi hưởng lạc xa hoa bậc nhất. Mặc kệ ngoài kia muôn dân đói khổ tang tóc, thây chất thành núi, máu chảy thành sông, tiếng oán than vang trời dậy đất, bên trong cung điện tiếng nhã nhạc đàn ca hợp xướng vẫn không bao giờ dứt.
Kết cục cuối cùng toàn bộ khí vận nhân tộc ở giới đó đều bị thiêu đốt sạch sẽ, Nhân Hoàng cùng toà cung điện trong một đêm bỗng hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian.
Có người nói hắn đã bị vương của các tộc chém giết, xác ném cho diều tha quạ mổ, có kẻ thì chắc chắn Nhân Hoàng đã đem theo cung điện cùng tất cả của cải mỹ nữ trốn đi đến một nơi khác tiếp tục sống cuộc sống tiêu dao hưởng lạc hoan ái.
Sau đó mặc kệ bỏ ra bao nhiêu công sức đều không ai có thể tìm thấy Nhân Hoàng hay tung tích của toà cung điện pháp bảo kia nữa.’
Nghe Yêu Dục kể tới đây, Chu Cương Liệt cũng bị khơi lên hứng thú thúc giục hỏi.
“Ồ, vậy kết cục thực sự của gã Nhân Hoàng kia thế nào?”
“Toà cung điện đã trở thành vật vô chủ được bổn hệ thống gửi xuyên thế giới đến tay ngài thì tất nhiên Nhân Hoàng kia đã sớm trở thành vong hồn từ lâu rồi. Cơ mà đó cũng là một vị hoàng đế số khổ a…” Yêu Dục hơi thở dài cảm thán.
“Vì sao lại lý giải như vậy? Thân là kẻ nắm giữ khí vận của cả nhân tộc lại trầm mê tửu sắc không chịu đứng ra dẫn dắt tộc mình lớn mạnh, cuối cùng nhận lãnh kết cục hủy diệt không phải là xứng đáng hay sao?”
Chu Cương Liệt bĩu môi khinh bỉ, hắn tuy cũng là một dâm ma thường ngày chìm đắm trong ôn nhu hương nhưng vẫn rất chăm chỉ phát triển bản thân, còn lập ra kế hoạch bồi dưỡng thế lực chỉnh chu, tương lai chắc chắn hắn cũng là một phương cự đầu của giới này.
Còn gã Nhân Hoàng kia trầm mê sắc dục nhưng lại chẳng có chút nền tảng nào, sức mạnh cá nhân không có, thế lực cũng chẳng xong, nội ngoại đều hỏng bét. Muốn tận tâm hưởng lạc ít nhất cũng phải có nội tình thực lực mới được, bằng không tất cả những gì xa hoa đẹp đẽ nhất cũng khó mà giữ được lâu dài. Hắn khinh bỉ nhất chính là những kẻ không có chí cầu tiến như thế.
“Ôi, ký chủ nói vậy cũng không sai nhưng trong hoàn cảnh éo le đó Nhân Hoàng có thể làm gì được đây. Số phận của hắn rất giống một nhân vật ở thế giới này…” Yêu Dục lắc đầu tỏ vẻ cảm thông.
“Là ai?” Chu Cương Liệt tò mò hỏi.
“Thành Thang Đế Tân Ân Thọ.”
“Trụ Vương sao?”
‘Ân, hai người này có nhiều nét rất tương đồng với nhau, Trụ Vương cũng là vị Nhân Hoàng cuối cùng của nhân tộc ở Địa Tiên Giới, đều bị cuốn vào trận hạo kiếp các thế lực tiên giai đấu đá tranh giành rồi Hoàng Triều đón nhận kết cục diệt vong.
Phong Thần kiếp năm đó, Thánh nhân lấy thiên địa làm bàn cờ, chúng sinh chư tiên đều là quân cờ mặc cho người bày bố, thân là Nhân Hoàng Ân Thọ há lại có thể không biết không hay? Nhưng càng biết càng thấu đáo lại càng cảm thấy bất lực tuyệt vọng đến cùng cực.
Dù được Thông Thiên Giáo Chủ cùng Triệt Giáo trên dưới phò tá hỗ trợ, còn có chư tiên hải ngoại, cả yêu tộc đại năng ra tay tương cứu nhưng rốt cuộc nhà Thương vẫn không thể chống lại cái gọi là ý trời định số.
Thông Thiên Giáo Chủ bị chư Thánh hợp lực trấn áp, đệ tử Triệt Giáo gần như toàn diệt bị đưa lên Bảng Phong Thần vĩnh viễn mất đi tự do làm việc cho Thiên Đình, yêu tộc các nơi đều bị trấn áp, phần thì giết chết, phần khác trở thành tọa kị sủng vật cho thần tiên.
Ngay cả bậc đại yêu đạt tới cấp bậc Chuẩn Thánh đỉnh phong như Khổng Tuyên cũng bị Thánh nhân Tây Phương không màng mặt mũi ra tay thu phục.
Nhân Hoàng Ân Thọ gánh lấy toàn bộ tiếng xấu hôn quân vô đạo tàn hại trung lương, trọng dụng gian thần, lại si mê yêu cơ Đát Kỷ dung túng cô ta làm nhiều chuyện thương thiên hại lý. Ân Thọ chết đi, nhà Thương bị diệt, khí vận nhân tộc tuy không mất đi nhưng cũng khó thể phục hồi thịnh vượng.
Từ đó thế gian không còn Nhân Hoàng, chỉ có Thiên Tử, mãi mãi chỉ là thần tử của Thiên.’
“Ừm, xem ra ta đã hiểu vì sao Nhân Hoàng ở thế giới kia lại chấp nhận buông tay trở thành một hôn quân chỉ biết ăn chơi hưởng lạc rồi.” Chu Cương Liệt thở hắt ra một hơi tiếc nuối.
“Ký chủ có kiến giải gì?” Tiểu yêu tinh nhìn chằm chằm hắn cười mỉm.
“Trụ Vương có được sự trợ giúp của Thánh nhân Thông Thiên Giáo Chủ, còn cả một đại giáo với hàng tá tiên nhân hùng mạnh, thêm rất nhiều đại yêu năng lực thông thiên nhưng cuối cùng vẫn thất bại bỏ mình.”
“Tên Nhân Hoàng kia số phận còn bi đát hơn cả, trong tay hắn không có gì, chẳng một ai trợ lực, không hề thấy được chút hy vọng nghịch thiên cải mệnh nào. Đặt ai vào tình thế éo le đó cũng chỉ có một con đường nằm thẳng nhắm mắt buông xuôi tất cả, vậy nên hắn mới tận tình ăn chơi hưởng thụ được ngày nào hay ngày ấy chẳng màn gì tranh đấu với trời nữa. Ta nói có đúng không?”
“Ký chủ quả nhiên thiên tư nhìn nhận sự việc đều rất thấu đáo a. Đúng vậy, khí vận nhân tộc ở giới đó sớm đã bị các đời Nhân Hoàng trước tiêu hao sạch sẽ qua từng cuộc chiến tranh, tới đời ông ta thì chỉ còn mỗi cái vỏ rỗng, dù có lòng muốn phục hưng nhưng cờ trên bàn đã bị đánh hết, nước cờ vào tay ông ta chính là nước cờ chết, là tử cục đợi sẵn.”
“Đêm đó khi vương các tộc đánh tới đế đô, Nhân Hoàng trên đuổi đi bách quan, dưới giết sạch cung nhân, cả hoàng hậu cùng ba đứa con đều bị tự tay ông ta dùng kiếm tiễn biệt. Cuối cùng ông ta thu nhỏ Nhân Hoàng Cung Điện thành kích cỡ một hạt cát, cùng bản thân táng thân xuống vực sâu vĩnh viễn.”
“Ài… Trụ Vương trước khi chết còn có thể dùng quốc vận nhà Thương làm ra một chiêu đồng quy vu tận đem Đạo Tổ phản sát khiến ông ta ăn trái đắng phải dùng tới Nhất Khí hóa Tam Thanh tách bản thân ra làm ba mới giữ được mạng.”
“Còn Nhân Hoàng kia tới lúc chết vẫn còn quá bi đát uất ức đi a, giết cả vợ con, hắn là sợ hậu nhân của mình nếu còn sống trên đời e sẽ phải chịu số phận giống bản thân nên quyết định giải thoát cho họ đi.”
Chu Cương Liệt nhìn vào toà kiến trúc thu thỏ trong tay giống như đang chứng kiến hết thảy sự việc từng xảy ra ở bên trong đó, trong lòng không nhịn được cảm thán một hơi, nhưng sau đó hắn lại lắc đầu, ánh mắt đầy kiên nghị.
“Thân là kẻ mang mệnh đế vương, há lại dễ dàng chịu cúi đầu trước số phận. Định lực của Nhân Hoàng kia và cả Trụ Vương ở giới này đều quá kém cỏi, chú định chỉ là một vệt mực thô không quá bắt mắt trong dòng sông lịch sử.”
“Nếu là ký chủ ngài rơi vào hoàn cảnh đó ngài sẽ làm như thế nào?” Yêu Dục bay đến trước mặt hắn chăm chú nhìn chằm chằm hứng thú đưa ra nghi vấn.
“Thân ở trong cục sẽ vĩnh viễn ngu muội theo sắp xếp của người khác, ta là quân cờ ẩn của Thiên Đạo đặt vào trong giới này. So với Thiên Đạo chân chính ngoài kia, những lão già Thánh nhân đó làm sao xứng để gọi là kỳ thủ.”
“Không cần đặt bản thân vào hoàn cảnh của những cái Nhân Hoàng ủy khuất kia, từ khi ta đến giới này xem như đã tự bước chân vào cờ cuộc rồi. Những gì ta làm cho tới hiện tại chỉ có một mục đích, đại diện cho Thiên Đạo, nhảy ra khỏi bàn cờ, nắm giữ thế cục, trở thành kỳ thủ chân chính.”
Giọng hắn thâm trầm không tỏ ra chút cảm xúc nào, lại rõ ràng oanh minh tràn đầy quyết tiệt. Yêu Dục hơi sững người một chút sau đó liền nở nụ cười thật tươi lộ ra hai răng nanh trắng bóc, hai bàn tay nhỏ nhắn vỗ vỗ vào nhau tỏ ý khen ngợi, cặp nãi vú cùng mông mập rung rinh theo từng động tác, xem ra nàng đã chọn được một ký chủ tốt rồi.
Chu Cương Liệt hiểu rất rõ vai trò của bản thân, hắn là một người đã chết được Thiên Đạo vạn giới lựa chọn chú định để trở thành Giới Chủ Sắc Dục Giới, bởi vậy trong lòng hắn đối với Thiên Đạo luôn giữ thái độ kính ngưỡng trung thành tuyệt đối.
Đổi lại là một linh hồn thiên kiêu khác có lẽ dù ít dù nhiều sẽ có thái độ phản cảm nếu bị xem như quân cờ làm việc cho một thứ hư vô mờ mịt như Thiên Đạo. Bọn họ sẽ xả ra một tràng đạo lý chó rách ví dụ như tu tiên là phải nghịch thiên mà đi hay mệnh ta do ta không do trời sau đó tự phát triển theo ý mình muốn thoát khỏi sự sắp đặt của Thiên Đạo.
Chu Cương Liệt thì không như thế, tính cách hắn rất ổn trọng, cái hư vô mờ mịt kia đã ban cho hắn một cuộc đời mới, lại thả hắn ở môi trường phù hợp nhất để hắn tha hồ bộc lộ bản chất dâm ma của mình ra.
Vậy thì sao phải nghịch thiên? Sao phải đối kháng với Thiên Đạo? Baba đã trải đường cho ngươi đi, ngươi chỉ việc nằm thẳng hưởng thụ sau đó thành Giới Chủ một giới thì không tốt hơn hay sao?
“Khục, tán dóc lạc đề hơi quá rồi, trước tiên tìm chỗ đặt toà cung điện này xuống đã.”
Chu Cương Liệt búng người nhảy lên không trung quan sát địa thế, hợp cốc này nằm ở nơi khá hoang vu ít người qua lại, hắn chỉ cần bố trí vài đạo cấm chế cùng trận pháp che đậy thì dù có người tu hành bay qua cũng không thể phát hiện tình huống.
Ngoài kia còn một đám nữ quyến xinh tươi ngọt nước cần được bao nuôi che chở, hắn định sẽ để tất cả các nàng sống trong cung điện, cũng biến nó thành nơi ăn chơi hưởng lạc cho riêng mình cùng chúng nữ, khi nào rời đi lại thu nhỏ tiện lợi mang theo bên mình.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 60 |
| Ngày cập nhật | 30/10/2025 05:33 (GMT+7) |