Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 10/05/2022 website đổi sang tên miền mới: truyensextv99.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3 » Phần 176

Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 176: Đại Triều Kiến

Hoắc Trọng Lâu đưa móng tay giống như móng ưng ra gãi đầu thật mạnh. Tên này chỉ giỏi luyện võ công, là kẻ không rành chuyện phong tình, ấp úng nói:

– Nàng nói chúc ta lên đường xuôi gió, quan vận hanh thông, lại lấy hai trăm lượng bạc tặng làm lộ phí.
– Nàng có nhắn tin miệng gì, hoặc gửi thứ gì cho ta chăng?

Rốt cục Tần Lâm lộ ra đuôi sói, lúng túng hỏi:

– Năm nay là năm đại triều kiến, nàng phái ai tới kinh sư?

Hoắc Trọng Lâu suy nghĩ một chút, rất kiên quyết lắc đầu, quả quyết Kim Anh Cơ không nói với y chuyện gì khác, cũng không gửi bất cứ thứ gì cho Tần Lâm.

Biết chuyện như vậy, Tần Lâm có vẻ buồn bực sờ sờ cằm.

Năm Vạn Lịch thứ chín là thời hạn đại triều kiến, các quốc gia phiên thuộc như Lưu Cầu, Thổ Lỗ Phiên, Thiên Phương, Tát Mã Nhi Hãn, Lỗ Mê, Cáp Mật, Tây Tạng… sẽ cho sứ giả tới triều kiến, đương nhiên Thổ Ty các nơi cũng không ngoại lệ. Kim Anh Cơ đã thụ phong là Doanh Châu Trưởng Quan Ty, dựa theo lệ thường cũng phải phái người tới triều kiến.

Ít ngày trước Tần Lâm lặng lẽ viết thư gửi đi, hỏi nàng có tới hay không, lại bị Kim Anh Cơ gửi thơ hồi âm giễu cợt một phen, nói mới mở thị trường ở bán đảo Trung Nam, bận rộn vô cùng, nhất định phải trấn giữ Hàng Châu, không thể đích thân tới được.

Tần Lâm buồn bực một hồi, chợt nhớ tới Hoắc Trọng Lâu từ Hàng Châu tới đây nhất định sẽ từ biệt Kim Anh Cơ, cho nên hỏi thử xem nàng có đổi ý hay không.

Kết quả vẫn làm cho người ta thất vọng, Kim Anh Cơ hoàn toàn không có đề cập bất kỳ chuyện gì liên quan tới triều kiến với Hoắc Trọng Lâu.

– Hừ, chẳng lẽ phương thuốc nở ngực và điều hòa kinh nguyệt của ta tới nay vẫn chưa sinh ra tác dụng gì sao?

Tần Lâm không khỏi ác ý nguyền rủa.

Bạn đang đọc truyện Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3 tại nguồn: http://truyensextv99.net/cam-y-ve-dai-minh-quyen-3/

Năm Vạn Lịch thứ chín là năm đại triều kiến của Đại Minh, các phiên thuộc quốc vương, các Thổ Ty hoặc là tự mình vào triều, hoặc là sai phái cống sứ vào kinh trình lên các loại cống phẩm, tỏ lòng thần phục trung thành với thiên triều.

Cái gọi là quốc thái dân an phải có Tứ Di tới triều kiến, bất kể là Vạn Lịch Hoàng đế mới vừa trưởng thành, hy vọng lấy tư thái chí cao vô thượng quân lâm vạn bang, hay là Trương Cư Chính đang ra sức đẩy mạnh triều chính mới, có ý đồ mượn chuyện này bày ra khí tượng trung hưng đều có luận điệu rất cao, hy vọng làm cho lần đại triều kiến này trở thành một phen thịnh hội biểu diễn quốc uy, để làm phấn chấn lòng người.

Lễ bộ điều khiển toàn cục, Hội Đồng quán phụ trách tiếp đãi cống sứ, Hồng Lư Tự tổ chức buổi lễ triều kiến, Thuận Thiên phủ cùng Ngũ Thành Binh Mã ty duy trì trị an kinh sư… Các nha môn đều vận chuyển hết tốc lực vây quanh đại triều kiến, quan viên của các nha môn “nước trong” vốn rất thanh nhàn, hiện tại cũng bận rộn vắt giò lên cổ, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng phải kiểm tra cẩn thận, e sợ xảy ra sơ suất làm mất quốc uy của thiên triều.

– Quả thật giống như thế vận hội Olympic 2008!

Tần Lâm làm việc ở Bắc Trấn Phủ Ty, thấy công văn các nha môn đưa tới nườm nượp như vậy, nhất thời có cảm giác như đã qua một kiếp người.

Lục Viễn Chí chớp chớp mắt không hiểu hỏi:

– Hội gì chứ?
– Ta nói là đại hội triều kiến…

Tần Lâm khẽ mỉm cười.

Công văn chất đống như núi trên bàn, lượng công việc của Tần Lâm tăng lên gấp bội, đây là một trong kết quả chuyện gần đây tăng cường công tác bảo vệ an toàn kinh sư.

Trong khoảng thời gian này, lục tục đã có sứ giả triều cống đến kinh sư, người ngoại tộc kỳ trang dị phục ngoài đường càng ngày càng nhiều.

Phiên thuộc quốc và các Thổ Ty dưới quyền triều Đại Minh quả thật rất nhiều, Liêu Đông Triều Tiên, Đông Hải Lưu Cầu, Xiêm La, Giản Bộ Trại bán đảo Trung Nam, Tây Tạng Tuyết Vực cao nguyên, Tát Mã Nhĩ Hãn Trung Á, Thiên Phương quốc bán đảo A Lạp Bá, Lỗ Mật quốc Tiểu Á Tế Á…

Những quốc gia này đến triều Đại Minh xa gần bất đồng, có quốc gia đi đường thủy, có quốc gia đi đường bộ, thời gian đến kinh sư có trước có sau. Mặc dù cách triều kiến còn có một tháng, nhưng đã có không ít cống sứ tiến vào Hội Đồng quán.

Các cống sứ ngôn ngữ không thông, phong tục khác nhau, xung đột giữa các quốc gia với nhau cũng không ít, nói không chừng sẽ xảy ra đánh nhau. Ngoài ra bọn họ giao dịch cùng quan thương dân chúng kinh sư, thỉnh thoảng cũng sẽ sinh ra tranh chấp.

Vì vậy, Bắc Trấn Phủ Ty tương đương với Cục tình báo trung ương gánh vác trách nhiệm cũng nặng nề hơn, phải bảo đảm đại hội triều kiến diễn ra thuận lợi, không thể xảy ra bất kỳ sơ suất nào.

Những quốc gia Lưu Cầu, Xiêm La này xưa nay ngoan ngoãn, cũng còn dễ đối phó, những quốc gia như Tây Tạng, Cáp Mật xưa nay vẫn thích đấu dũng đấu trí, Tần Lâm phải tăng cường bố trí đối ứng, phòng bị bọn họ gây ra chuyện.

Chiều hôm đó nha môn tán đường (hết giờ làm), Tần Lâm cùng Hồng Dương Thiện và mấy tên đường thượng quan cẩm y mới đầu phục cười cười nói nói vui vẻ đi ra ngoài.

Cẩm y Đô Đốc Lưu Thủ Hữu cũng từ Bạch Hổ đại đường đi ra, một đám đường thượng quan giống như chúng tinh phủng nguyệt vây quanh.

Hai đám người gặp nhau ở cửa chính nha môn Cẩm Y Vệ, phân tách nhau rõ ràng, chỉ chuyện trò vui vẻ với người phe mình, đối với người phe khác coi như không thấy.

– Hừ, chỉ là nhất thời may mắn đắc chí, rốt cục sẽ không tồn tại lâu dài!

Lưu Thủ Hữu nhìn Tần Lâm thân mặc mãng bào, lưng đeo cửu long ngọc đái, trong lòng vừa đố kỵ vừa oán hận.

Mấy tên tâm phúc Trương Chiêu, Bàng Thanh, Phùng Hân vội vàng phụ họa:

– Vậy thì đã sao, Lưu Đô Đốc danh thần thế gia, đời đời chịu ân nước, cũng không phải là loại người may mắn có thể sánh bằng.

Mấy tên đường thượng quan phe Tần Lâm sắc mặt tỏ ra khó coi, Hồng Dương Thiện đang định tìm lời phản kích, lại bị Tần Lâm khoát tay ngăn lại.

Thì ra lần này tiêu diệt Bạch Liên Bắc tông, Lưu Thủ Hữu phụ trách tảo thanh các phân đà truyền giáo ở các địa phương Bảo Định, Vũ Thanh… cũng đã lập công. Y đã là chính nhất phẩm vũ chức Tả Đô Đốc, không thể nào thăng lên nữa, nên được gia huân là Trụ Quốc, vị thứ cao hơn Thượng Hộ Quân của Tần Lâm.

Vì vậy Trương Chiêu, Bàng Thanh, Phùng Hân thuộc hệ chính Lưu Thủ Hữu lại bắt đầu tỏ ra tự cao tự đại, cảm thấy mặc dù Tần Lâm giản tại đế tâm, nhưng dù sao căn cơ vẫn còn nông cạn, thâm niên còn thấp, so với Lưu Đô Đốc của mình căn cơ thâm sâu rộng lớn còn kém rất xa.

Đúng là như vậy, nhìn lại trong nha môn Cẩm Y Vệ, số đường thượng quan đi theo Tần Lâm tính cả Hồng Dương Thiện trong đó chỉ có bốn người, bên Lưu Thủ Hữu lại là đầu người lố nhố, chen chúc đông nghịt.

Bên Lưu Thủ Hữu lại có người cười nói:

– Các vị đồng liêu, các ngươi có biết trước đó vài ngày Hình bộ Nghiêm lão Thượng Thư thượng tấu tấu chương đạn hặc Tần tướng quân, tấu chương thượng tấu kia là vị Đại nhân nào mang đi gặp bệ hạ hay không?
– Vị nào vậy?

Tất cả đường thượng quan cẩm y đều dựng đứng lỗ tai, ngay cả mấy vị bên phe Tần Lâm cũng không ngoại lệ.

Bàng Thanh cười ha hả thốt ra bốn chữ:

– Giang Lăng tướng công!

Ầm một tiếng vang lên, giống như giữa đất bằng nổ tung một quả bom, tất cả mọi người biết Nghiêm Thanh thượng tấu đạn hặc Tần Lâm, tấu chương bị cho vào sọt rác, Tần Lâm không bị giáng mà còn được thăng quan. Nhưng vừa rồi nghe Nghiêm Thanh nói mới biết, tấu chương thượng tấu kia lại là Trương Cư Chính cầm đi gặp bệ hạ.

Trương Cư Chính cầm tấu chương đạn hặc Tần Lâm đi tìm bệ hạ, dụng ý rất rõ ràng, không có khả năng là muốn bảo cử Tần Lâm. Mặc dù cuối cùng không giáng ngược lại thăng chức, cũng chỉ là kết quả do Vạn Lịch đế kiên trì.

Nói như vậy, Trương Cư Chính đã không còn coi trọng Tần Lâm nữa rồi! Hừ hừ, triều cục hôm nay là quyền thế Tướng gia vượt quá quyền bệ hạ, Trương Cư Chính muốn chỉnh trị Tần Lâm, Vạn Lịch bảo vệ được hắn một lần, còn có thể bảo vệ được lần sau nữa sao?

Nghĩ đến điểm này, tất cả đường thượng quan cẩm y hệ phái Lưu Thủ Hữu đều phấn chấn tinh thần, bản thân Lưu Đô Đốc lại càng cực kỳ đắc ý. Ngày hôm qua y đi tướng phủ đưa một phần lễ vật trọng hậu, nghe giọng điệu Trương Cư Chính quả thật là hết sức nể mặt y.

Tần Lâm mỉm cười không nói, âm thầm quan sát thủ hạ, vẻ mặt Hồng Dương Thiện tỏ ra xem thường, nhưng mấy tên đường thượng quan mới về đầu phục hoặc nhiều hoặc ít có vẻ tiếc nuối.

– Bây giờ thừa dịp trời còn sớm, chúng ta đi Tiện Nghi phường ăn một bữa, kế tiếp chuyện an bài đại triều kiến, mọi người sẽ bận rộn vô cùng…

Tần Lâm cố ý không phản bác lời của phe Lưu Thủ Hữu, mà là lớn tiếng mời bọn thủ hạ.

Tên này hoảng hốt trong lòng cho nên vội vàng lung lạc thuộc hạ, dẹp yên lòng người sao? Lưu Thủ Hữu không khỏi âm thầm cười lạnh, lòng nói cố nhiên tên họ Tần là có chút bản lĩnh, cũng hết sức may mắn, nhưng dù sao thiếu niên đắc chí, so với lão hồ ly tâm kế thâm sâu, lăn lộn nhiều năm trong chốn quan trường như y quả thật còn kém xa.

Trương Chiêu, Bàng Thanh, Phùng Hân cầm đầu một đám đường thượng quan cẩm y cũng chậm bước chân, ai nấy nhìn nhau cười to không có hảo ý, chờ xem Tần Lâm bêu xấu.

Mấy vị huynh đệ Hồng Dương Thiện, Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực dĩ nhiên là ầm ầm đáp ứng, cười ha hả muốn quấy rầy Tần trưởng quan. Cho dù là Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan cũng không hề tỏ ra do dự, duy chỉ có trong ba tên đường thượng quan mới gia nhập, có một tên gọi là Hứa Tiến tỏ vẻ do dự.

Lưu Thủ Hữu thấy vậy trong lòng vui như mở hội, hừ mũi một tiếng thật lớn, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào mặt Hứa Tiến.

Nhất thời trán Hứa Tiến toát ra từng giọt mồ hôi to chừng hạt đậu, y vừa lau mồ hôi vừa ấp úng nói:

– Bẩm, bẩm Tần trưởng quan, tiểu nhi tử hạ quan sinh bệnh, hạ quan…

Ha ha ha… Đám đường thượng quan cẩm y dưới quyền Lưu Thủ Hữu bật cười ầm, ánh mắt nhìn về phía Tần Lâm lộ rõ vẻ giễu cợt.

Chợt có người cất giọng ồm ồm nói:

– Lão Hứa, ngươi làm như vậy coi được sao? Trưởng quan cho mời, ta cầu còn không được, tiểu nhi tử ngã bệnh ngươi trở về cũng không có tác dụng gì, ngươi cũng không phải là thầy thuốc.

Người vừa nói là một vị đường thượng quan cẩm y khác bên phe Tần Lâm, thân hình cao to, mặt vuông tai to, gọi là Mã Bân, đảm nhiệm chức Chỉ Huy Đồng Tri Cẩm Y Vệ.

– Chuyện này…

Hứa Tiến do dự một lúc, cuối cùng vẫn hướng về phía Tần Lâm chắp tay liên tiếp:

– Xin lỗi, thật là không phải…
– Vô tình chưa chắc chân hào kiệt, thương con chẳng lẽ bất trượng phu…

Tần Lâm cười híp mắt phất tay một cái:

– Nếu tiểu nhi của Hứa Chỉ Huy có bệnh, bản quan sẽ tới nhà ngươi một chuyến. Sư đệ ta Lục Viễn Chí nhiều năm trước bái sư Đại Minh thần y Lý Thời Trân, y thuật siêu quần, còn giỏi hơn y sư thông thường ở kinh sư ba phần. Để y chẩn bệnh cho công tử của Hứa Chỉ Huy cũng có thể tránh cho y lâm bệnh kéo dài, khiến cho ngươi phải nhọc lòng lo lắng.

Tần trưởng quan vô cùng nhân nghĩa! Mã Bân thầm than trong lòng một tiếng, ai mà không biết ngọn cỏ đầu tường Hứa Tiến này chỉ là mượn cớ rút lui, e rằng y vừa xoay người sẽ lập tức chạy sang phe Lưu Thủ Hữu. Kết quả không những Tần trưởng quan không vạch trần ngay mặt, còn nói phái người xem bệnh cho con trai y, phần tâm ý này quả thật cực kỳ khó được.

Đường thượng quan bên Lưu Thủ Hữu, trừ mấy tên tâm phúc như Trương Chiêu, Bàng Thanh, Phùng Hân… phần lớn người khác cũng dần dần thu nụ cười lại, Lưu Đô Đốc tự cho mình rất cao, chưa từng quan tâm thuộc hạ giống như Tần trưởng quan. Nếu như đổi chỗ hai người bọn họ với nhau, gặp phải chuyện như vừa rồi, nhất định Lưu Đô Đốc sẽ làm cho Hứa Tiến mất hết thể diện trước mặt mọi người.

Sắc mặt Hứa Tiến thay đổi mấy lần, y lại nghĩ không phải là Tần Lâm nhân nghĩa, mà là cân nhắc nếu để Tần Lâm tới nhà thấy tiểu nhi tử của y cũng không có ngã bệnh, vậy lời nói láo của mình sẽ bị vạch trần.

Bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu ngượng ngùng nói:

– Tạ Tần trưởng quan quan tâm, chẳng qua là khuyển tử đã mời danh y điều trị, cũng không dám phiền Tần trưởng quan cùng Lục huynh đệ! Hạ quan, hạ quan thất bồi…

Chắp tay một cái, Hứa Tiến lủi mất nhanh như thỏ.

– Lão Hứa này thật là…

Mã Bân thở dài, cực kỳ xấu hổ nhìn Tần Lâm.

Tần Lâm tỏ vẻ không sao cả, giả làm như không hiểu dụng ý Hứa Tiến, chẳng qua chỉ cười ha hả:

– Đi, các huynh đệ, đi Tiện Nghi phường ăn vịt quay!

Tần Lâm có tiền, chẳng lẽ Lưu Thủ Hữu không có, y cũng cất tiếng cười ha hả với đám đường thượng quan cẩm y phe mình:

– Người ta đi Tiện Nghi phường, chúng ta đi Bát Tiên tửu lâu, hôm nay không say không về!

Không ít ỏi như người bên Tần Lâm, đường thượng quan cẩm y dưới quyền Lưu Thủ Hữu có tới mấy chục người, trong đó cũng có vài người còn có việc khác gấp gáp. Nhưng nhìn lại sắc mặt của Lưu Đô Đốc, suy nghĩ lại một chút chuyện mới vừa rồi cũng chỉ có thể nhắm mắt liều mình bồi quân tử, ngoan ngoãn không dám từ chối.

Vừa ra cửa nha môn, hai nhóm người ai đi đường nấy.

Tần Lâm đi được hai bước chợt xoay người lại vỗ vỗ vai Mã Bân, cười híp mắt nói:

– Lão Mã, không tệ!

Mã Bân không hề tỏ ra kinh sợ vì được quá yêu, mà là cười khổ nói:

– Lão Hứa chính là kẻ có tính đứng núi này trông núi nọ, xin Tần trưởng quan ngài đừng so đo với y.
– Mọi người ai có duyên phận nấy…

Tần Lâm tỏ vẻ không sao cả.

Mã Bân thở dài trong lòng, giống như Hứa Tiến còn hay ho gì nữa. Chắc chắn Tần trưởng quan sẽ không dùng y, nhưng phe Lưu Đô Đốc mãnh tướng như mây, ai lại quan tâm tới ngọn cỏ đầu tường như y vậy, rốt cục cả hai bên đều không nhận.

Mọi người không rõ nội tình, thật sự cho là Tần Lâm và đế sư Thủ Phụ không hòa thuận với nhau, vốn là bình thời cười cười nói nói, lúc này ngay cả giọng nói cũng giảm thấp xuống mấy phần, tình cảnh không khỏi có chút uể oải.

Tần Lâm ngược lại không thấy có gì là kỳ quái, chuyện trong quan trường chính là dáng vẻ này, đây gọi là chủ lo thần nhục, chủ nhục thần chết, đặt trong một hệ phái cũng là như vậy.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207
Phần 208
Phần 209
Phần 210
Phần 211
Phần 212
Phần 213
Phần 214
Phần 215
Phần 216
Phần 217
Phần 218
Phần 219
Phần 220
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Danh sách truyện cùng bộ:
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 1
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 2 (Full)
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 4 (Update Phần 220)
Thông tin truyện
Tên truyện Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Dâm thư Trung Quốc, Truyện bóp vú
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 04/11/2025 03:33 (GMT+7)

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 7 - Dịch giả Meode
Tống Thanh Thư tuyệt không nghĩ tới, Đường Tái Nhi chuyến này lại là vì Vệ Nhược Lan mà đến, trong lòng hắn, hai người này cách ba đời cũng không có quan hệ gì với nhau... Nghĩ đến Vệ Nhược Lan không chỉ có là có một thiên kim Sử đại tiểu thư đối với hắn khăng khăng một mực, bây giờ...
Phân loại: Truyện sex dài tập Dâm thư Trung Quốc Truyện dâm hiệp Tuyển tập Cao thủ kiếm hiệp
Gái cơ quan
Đang chập chờn giấc ngủ, bỗng điện thoại rung bần bật, màn hình sáng trưng. Tính chửi đứa nào đêm hôm mà còn làm phiền giấc ngủ vàng ngọc Em Y calling, phiền thật, nhưng gọi đêm hôm này thường là có việc, thôi thì lại làm chàng trai khổ vì vậy. Có gì không em ơi, đêm rồi để anh ngủ chứ...
Phân loại: Truyện sex dài tập Tâm sự bạn đọc Truyện sex có thật Truyện teen
Yêu nhầm vợ bạn
Tôi và em lên phòng để lại đằng sau ba khuôn mặt nhợt nhạt như vừa tụt đường huyết vậy. Tôi cười cười, mặt tỉnh bơ như chưa có chuyện gì xảy ra, em thì len lén nhìn tôi. “Sao, muốn nói cái gì thì nói đi”. Tôi quay sang em cười nói. “Thế mà bảo không biết bơi”. Em bĩu môi...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ vợ bạn Tâm sự bạn đọc Truyện sex có thật
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba