Đúng vậy, bởi vì y cũng không phải là thường xuyên mặc cái loại y phục dị tộc này, bất quá vì nghiệp lớn, thỉnh thoảng mặc một lần tựa hồ cũng không gì đáng ngại.
– Rốt cuộc ta nên gọi ngươi là Thạch thiếu chủ, hay là Vương công tử?
Trong lời của Đổng Hồ Ly không giấu vẻ chế nhạo, liếc mắt nhìn nhìn người trẻ tuổi kia:
– Người Hán các ngươi cong cong lượn lượn, khiến cho người thảo nguyên chúng ta không thể hiểu nổi!
Không hiểu, dĩ nhiên không hiểu, giúp đỡ dị tộc về đánh đồng tộc, đây không phải là Hán gian sao, cái này so với Tần Cối có cái gì khác nhau?
Ngay cả chủ nhân trên thảo nguyên, cũng không có bất kỳ hảo cảm nào với những tên Hán gian này.
Nếu như Tần Lâm ở chỗ này, là có thể nhận ra Thạch Thiếu chủ là người mà hắn đã gặp ngày đó giải cứu đám trẻ. Lúc này mặc dù y thay đổi ăn mặc, nhưng cái mặt trắng nhỏ kia không hề thay đổi.
– Đổng Đại Soái nói giỡn…
Thạch Trung Thiên cười khan chắp tay một cái:
– Bạch Liên Bắc tông chúng ta luôn luôn có giao tình rất tốt cùng các vị anh hùng trên thảo nguyên. Nếu triều đình bất nhân đối với Bạch Liên Bắc tông chúng ta, vậy chớ trách chúng ta bất nghĩa, cùng hai vị Đại vương liên hiệp đánh vào quan nội, cũng coi như là báo thù một mũi tên năm đó.
– Ha ha, không trách ngươi họ Thạch…
Đổng Hồ Ly ngửa mặt lên trời cười to, tiếp theo nhìn chằm chằm ánh mắt của Thạch Trung Thiên:
– Ta nghe nói người Hán các ngươi có tên Hoàng đế Thạch Kính Đường, ngươi cùng cha ngươi không chừng là hậu nhân của y phải không?!
Thạch Trung Thiên mặc dù tức giận, lại cười hì hì như cũ:
– Nếu Đồ Môn Đại Hãn ngồi thiên hạ, Thạch gia nguyện làm Hoàng đế Nam triều.
Đồ Môn Hãn cuối cùng mở miệng, oang oang nói:
– Vậy cũng hay, chính là lần này cũng may nhờ ngươi hiến kế, điều đi Thích Lão Hổ đó.
Nhắc tới Thích Kế Quang, sắc mặt của Đổng Hồ Ly lập tức sa sầm xuống. Y tung hoành biên tái hai mươi năm, là anh hùng thảo nguyên thành danh đã lâu, dưới quyền có mấy vạn binh sĩ, dù là triều Minh có phòng tuyến trường thành chắc chắn đi chăng nữa, y cũng tự xưng là miệng đầy răng sắt, nhất định có thể gặm trường thành thủng ra một cái lỗ.
Ai ngờ từ khi gặp phải Thích Lão Hổ, chẳng những Đổng Hồ Ly không thể cắn được miếng thịt nào, ngược lại ba lần bảy lượt còn bị rụng vỡ cả răng, hao binh tổn tướng, uy tín hạ sát đất, hoàn toàn bị Thích Kế Quang đánh không còn manh giáp. Bao nhiêu năm qua y chưa từng đánh thắng được một lần.
Bản thân Đồ Môn Hãn cũng rất buồn rầu, khi nhắc tới ba chữ “Thích Lão Hổ”, quai hàm nung núc thịt của y liền co giật liên hồi, mồ hôi trên đầu chảy xuống, buồn bực khiến cho bên trong mão lông ướt nhẹp, vô cùng không thoải mái.
Nhớ đến từ những năm Gia Tĩnh đến những năm đầu Long Khánh, phòng tuyến trường thành giống như bức tường đất sét, thiết kỵ Mông Cổ xuôi Nam đánh cướp cỏ và lương thực, cướp ít đồ giống như đi chơi vậy. Hôm nay đi Kế Châu ngắm phong cảnh, ngày mai đến Mật Vân đi bộ hai vòng, dễ dàng biết mấy? Hoàng đế Nam triều liên tiếp chém hai Tổng Đốc Kế Liêu Tổng Đốc, đổi mười Đại tướng đảm nhiệm biên quan, cũng là vô dụng.
Nào biết kể từ khi Thích Lão Hổ tới, thời thế liền thay đổi, trường thành phòng tuyến dựng bằng đất sét đó biến thành tường đồng vách sắt, cái đám biên quân lang bạt nheo nhóc ở Kế Trấn đó cũng từng bước được thao luyện, một Bả Tổng dẫn mấy trăm hoặc một ngàn tên binh, đã dám cứng rắn chống chọi cùng Vạn Nhân đội Mông Cổ…
Không quá mấy năm, biên quân ban đầu nhìn thấy Lỗ kỵ liền chạy rớt cả răng, bây giờ liền đuổi theo thiết kỵ Mông Cổ đánh từ mông đến đầu, đánh cho những thảo nguyên anh hùng bò đầy đất tìm răng.
Quá đáng hơn chính là, lão tiểu tử liều mạng Thích Kế Quang kia lại dám mang theo binh chạy đến ngoài biên ải để đánh phá, không ngờ lại chơi trò dã chiến cùng thiết kỵ Mông Cổ, không ngờ lần nào lão cũng đánh thắng nữa chứ.
Từ trận Yến Vương tảo Bắc kia đến bây giờ đã hơn một trăm năm, trăm năm đó chỉ có Lỗ kỵ cướp quan, mấy khi từng thấy Hán quân ra khỏi biên ải?
Mặc dù Thích Kế Quang còn chưa luyện thành lính mới, chỉ có thể dựa vào phòng tuyến trường thành, thỉnh thoảng đi ra ngoài đi vòng một cái, nhưng cũng khiến cho tâm lý của Đồ Môn Hãn cảm thấy khó chịu vô cùng. Nếu cứ như vậy mà phát triển, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn đánh tới trọng địa trung tâm thảo nguyên, bưng luôn cả ổ nha!
Đồ Môn Hãn nghĩ tới Thích Kế Quang liền cảm thấy cần cổ phát lạnh. Lần này lãnh binh vào đánh cướp không cần đối mặt đối thủ đáng sợ kia, không khỏi âm thầm may mắn thật là trời cao phù hộ.
Y nhìn Thạch Trung Thiên một chút, lại nói:
– Thạch thiếu chủ đưa ra kế sách rất hay, người của bản Hãn hồi báo, lão đã dẫn đại quân Tam Truân doanh đi Đào Lâm khẩu. Ha ha, Đào Lâm khẩu ở mặt Đông của Tam Truân doanh hơn một trăm dặm, chúng ta lấy Hỷ Phong khẩu là ở bên ngoài hai trăm dặm mặt Tây của Tam Truân doanh, cộng lại hơn ba trăm dặm đường. Chờ tin tức truyền tới, Thích Kế Quang có đuổi theo về phía này, chúng ta đã đánh vỡ Hỷ Phong khẩu, lấy Mật Vân, Thích Lão Hổ mới chạy được nửa đường!
Thạch Trung Thiên trong vẻ nịnh hót mang theo mấy phần tự đắc:
– Thích Kế Quang không thức thời vụ, chúng ta chẳng qua là thi triển chút kế mọn, đã khiến lão mệt mỏi vì chạy tới lui. Tri Châu Kế Châu Vương Tượng Càn kia ra sức chinh tập lương thảo thay Ngụy triều, bây giờ đã vận chuyển thật nhiều thu lương đến Mật Vân. Chúng ta đánh phá Mật Vân, toàn bộ những lương thảo này sẽ thuộc về chúng ta!
– Không sai, không sai…
Đồ Môn Hãn ngửa mặt lên trời cười to:
– Vị Kế Liêu Tổng Đốc Cảnh Định Lực ở Mật Vân kia thực là một người ngu ngốc không đáng giá một đồng, bản Hãn còn coi thường cái đầu lừa của y, bất quá Mật Vân tập hợp lương thảo, ha ha ha…
Đổng Hồ Ly chỉ hừ trong mũi một tiếng:
– Dùng lời của người Hán ngươi mà nói, thì cuối cùng cũng là trị ngọn không trị gốc. Thích Lão Hổ còn một ngày, cuộc sống chúng ta không tốt một ngày. Mặc dù Nạp Cáp Tri không sống được mấy ngày, dù sao cũng vì lừa gạt Thích Lão Hổ mới hoành đao tự vận, cướp được lương thực phải chia cho bộ tộc của y nhiều hơn một phần.
Đúng vậy, đúng vậy, Thạch Trung Thiên gật đầu đáp ứng, biết trong lời nói của Đổng Hồ Ly có ý tứ bên ngoài, số lương thực trước đây đáp ứng chia cho Bạch Liên Bắc tông, chỉ sợ là phải trừ bớt đi.
Bất quá làm Hán gian, tương lai còn dựa vào đại quân của hai vị Hãn vương này, chịu thua thiệt một chút, bị tức chút ít đã đáng là gì?
Hơi suy nghĩ một chút, Thạch Trung Thiên lại nói:
– Hai vị Hãn vương lo nghĩ, bất quá là về Thích Kế Quang mà thôi. Lần này lão bị chúng ta lừa gạt đến Đào Lâm khẩu, chờ phá vỡ Mật Vân, lão không trốn thoát tội danh bố trí thất cơ. Sau đó bản giáo dùng thêm chút sức ở trong triều, còn sợ lão không bị hỏi tội hạ ngục sao? Nói không chừng còn bị khai đao vấn trảm nữa là đằng khác!
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc, Truyện bóp vú |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |