– Tần trưởng quan mời xem, vết thương thi thể từ vai phải chéo xuống là do đao tạo ra, xem ra là khi đối mặt với địch hai con ngựa chạy qua nhau, tay phải địch nhân cầm mã đao chém chéo qua tạo nên. Vết đao da thịt cuốn lên, máu nhuộm áo bông, là thương tích gây ra khi còn sống.
– Lại có trúng tên ở hậu tâm, tên ngập sâu vào thịt bốn tấc, đâm thủng lá phổi mà chết, có thể thấy người chết là do bị địch chính diện dùng mã đao chém bị thương sau đó giục ngựa bỏ chạy, rồi bị địch từ sau lưng đuổi theo, bắn tên giết chết hắn. Vết thương cũng có da thịt lật cuốn lên, đúng là tạo ra khi còn sống.
Tần Lâm quan sát thi thể, cũng giống như trước cho Lục Viễn Chí mở áo bông, rút mũi tên ra, kiểm tra một lần giống như lần trước.
“Lần này ngươi không chỉ ra được thứ mà ta sơ ý để lọt đâu, những gì đáng nói ta đã nói tất cả rồi!”
Lưu Tam Đao trong lòng có chút thấp thỏm, bị trưởng quan còn trẻ như vậy đưa ra điểm thiếu sót, cái mặt già của lão biết đặt ở nơi nào?
Cũng may sau khi Tần Lâm kiểm tra vết thương chẳng qua là gật đầu một cái, không nói ra hiểu biết mới, khiến cho Lưu Tam Đao cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ Tần Lâm lại nghĩ tới điều gì, so chiều dài mũi tên cùng vết thương sau lưng, lập tức lệnh cho Lục Viễn Chí kiểm tra miệng của thi thể.
Làm như vậy rốt cuộc là thế nào? Lưu Tam Đao cực kỳ kinh ngạc, lúc nghiệm thi chỉ có nghi ngờ người chết uống thuốc độc, mới có thể kiểm nghiệm khoang miệng hay cổ họng mà thôi.
Thích Kế Quang, Thích Kim cùng các tướng quân cũng không rõ vì sao, những người có liên quan bàn tán xôn xap, nói chẳng lẽ Tần trưởng quan cho là Đại Lý bị đổ độc dược trước?
– A, trong miệng có thứ gì đó!
Lục Viễn Chí kéo mở miệng người chết, chỉ cho mọi người thấy.
Người chết thi thể lạnh như băng, bị nước ngâm làm cả người trắng bệch. Lục Viễn Chí kéo cho thi thể há miệng lớn ra, vừa đúng bên ngoài trướng có một trận gió đêm thổi tới, dù là các tướng quân gan lớn như cái đấu cũng cảm thấy cả người phát rét, nổi hết cả da gà.
Rốt cuộc Thích Kim gan lớn, bước đi lên cẩn thận quan sát, liền kêu lên:
– Chà, trong miệng trong mũi đều có màu hồng, nhớp nhúa bọt huyết!
Tần Lâm gật đầu một cái:
– Lấy vết thương ở vị trí sau lưng cùng độ sâu, xác định người chết là do lá phổi bị đâm xuyên. Trước khi chết y thở dốc, hô hấp mạnh sẽ phun ra máu đầy bọt chất nhầy dính lại trong miệng mũi, bởi vì tính dính rất lớn, nên dù ngâm trong nước sông vẫn sẽ còn lưu lại. Cái này tiến một bước xác định nguyên nhân cái chết của y.
Các tướng quân chợt hiểu ra, ánh mắt nhìn Tần Lâm thay đổi hoàn toàn.
Lưu Tam Đao càng ra vẻ như đưa đám, ở thi thể thứ hai lão bị Tần Lâm đánh bại lần nữa.
– Này, rốt cuộc lão có được hay không?!
Mai Tướng nhỏ giọng hỏi, đã bắt đầu chột dạ, Lưu Tam Đao mất thể diện chính là Mai giám quân y mất thể diện lây.
Lưu Tam Đao chưa kịp trả lời, Tần Lâm lại nói:
– Trúng tên là từ đàng xa bắn tới, bởi vì vết thương ngâm nước, biến hình, tạm thời chỉ có thể xác định góc bắn mũi tên bắn chết lão Hoàng cùng Đại Lý đại khái song song với mặt đất. Nhưng điều may mắn là, trên người Đại Lý còn có vết thương vật lộn cận thân hình thành. Chúng ta hãy xem thử vết đao thương này, có lẽ có thể phát hiện chút gì.
Vị trí cắt xéo từ xương quai xanh đến gần nách như vậy, còn có vấn đề gì? Các tướng quân đua nhau so so giá giá ở trên người mình, không cảm thấy có gì không đúng.
Duy chỉ có Lưu Tam Đao kinh nghiệm phong phú, bị lời của Tần Lâm đánh thức, cẩn thận quan sát vết thương kia, lại dùng thước đồng cắm vào đo lường độ sâu ở vị trí bất đồng trên một đường dao dài kia, lập tức kêu lên:
– Ủa, vị trí vung đao, người chém phải cao hơn người chết từ hai đến ba xích!
Tần Lâm khẽ mỉm cười, hắn có một công cụ còn trực quan hơn so với thước đồng này, liền tìm mượn của các tướng quân: Một thanh mã đao theo kiểu của Mông Cổ.
Đem lưỡi đao so sánh với vết thương, hình dáng chiều rộng hẹp hoàn toàn giống nhau, xác định người chết là bị một thanh vũ khí tương tự gây thương tích.
Tần Lâm dùng vải bao bọc lưỡi của thanh đao này lại, sau đó thử cho nó vào bên trong vết thương, cẩn thận điều chỉnh lực độ cùng góc độ, khiến cho lưỡi đao cùng vết thương hoàn toàn khớp với nhau.
Lúc này kết quả là rất rõ ràng, người chết là nằm dưới đất, cả thanh đao chém xéo hướng lên trên, vị trí cán đao ở bên phải phía trước hai thước.
Nói cách khác, nếu như Đại Lý là đứng, thì vị trí người dùng thanh đao này chém y cao hơn y hai ba xích.
Khi nào thì xuất hiện tình huống như thế?!
Không nghi ngờ gì nữa, chính là Đại Lý đứng dưới mặt đất, mà địch nhân chém y bị thương cỡi ngựa.
– Kỳ quái, Dạ Bất Thu giả trang thành thương đội, không phải là cỡi ngựa sao?
Các tướng quân bàn tán xôn xao.
Mai Tướng miễn cưỡng nói:
– Có lẽ đánh bất ngờ, y không còn kịp lên ngựa, ừm, điều này cũng có thể chứ.
– Không có khả năng này…
Thích Kế Quang một mực trầm mặc đột nhiên mở miệng:
– Đừng quên y bị trúng tên chí mạng ở sau lưng.
– Sau lưng thì thế nào? Ách…
Mai Tướng đột nhiên câm miệng.
Chỉ cần là người ở lâu tại biên trấn, đều hiểu trên thảo nguyên gặp phải kỵ binh của địch nhân, đi bộ tuyệt đối không thể chạy thoát được. Nếu như Đại Lý không cỡi trên lưng ngựa, bị địch nhân cỡi ngựa chém trúng bả vai một đao, phản ứng hợp lý của y cũng không phải là xoay người chạy trốn, bại lộ toàn bộ lưng của mình ra, để làm tâm bắn cho mũi tên của địch nhân.
Có lẽ biên dân bình thường sẽ phạm vào sai lầm chí mạng này, nhưng Đại Lý kinh nghiệm phong phú, là Dạ Bất Thu vào sanh ra tử, y ở bên ngoài biên tái mấy lần tử lý đào sanh, tuyệt không thể nào ở trong lúc sống chết trước mắt lại phạm loại sai lầm cấp thấp này.
Thích Kế Quang một lời vạch trần chỗ trọng yếu, không khí trong trướng lập tức trở nên khẩn trương: Chẳng lẽ mấy cỗ thi thể này thật sự là Thát tử dùng kế dụ địch?
Mai Tướng tỏ vẻ không vui gì, nhìn Lưu Tam Đao thấp giọng cười lạnh, giậm chân một cái:
– Cả ngày bắn nhạn, cuối cùng lại bị nhạn mổ vào mắt, Lưu gia ngài thật đúng là đi vào đường sai lầm rồi.
Sắc mặt Lưu Tam Đao hết xanh lại đỏ, hết sức ngượng ngùng, mặc dù Mai Tướng không phải là cấp trên trong hệ thống Đông Xưởng, nhưng y là Đại thái giám trong cung ra ngoài, ngay cả Chưởng Hình Thiên Hộ Từ Tước, Lý Hình Thiên Hộ Trần Ứng Phượng đều phải nể mặt y mấy phần, huống chi là quản sự Dần khoa?
Không ngờ Tần Lâm đột nhiên hỏi:
– Quân tình khẩn cấp, nếu đã phát hiện điểm nghi vấn, việc này không nên chậm trễ, chúng ta nhất định phải nhanh chóng giải câu đố này, không biết Lưu lão gia tử có thể phẩu thi kiểm nghiệm lão Hoàng tỉ mỉ hay không. Vị Lục huynh đệ của ta sẽ kiểm nghiệm Đại Lý, tranh thủ thời gian để cho hạ quan tra nghiệm thi thể của Mông Cổ Thiên Hộ này?
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc, Truyện bóp vú |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |