Thích Kế Quang một thân nhung trang, đích thân giới thiệu tình huống qua một lần.
Đánh hổ thân huynh đệ, ra trận phụ tử binh, Thích Kế Quang già rồi mới có con trai, con trai ruột tuổi còn nhỏ, Thích Kim chính là một dũng tướng mà ông ta rèn giũa nên, đợi chủ tướng nói xong, lập tức tiến lên trước một bước:
– Đại Soái, mạt tướng thỉnh mệnh dẫn quân đi chi viện Đào Lâm khẩu, nguyện chém đầu chó của Đổng Hồ Ly, Đồ Môn Hãn, mang về dưới trướng dâng cho Đại Soái!
Một viên tướng quân đầu báo mắt tròn bước ra khỏi hàng nói:
– Giết gà cần gì dùng đao mổ trâu, Thiếu tướng quân hãy lưu lại trấn giữ trung quân, để mạt tướng đi là được!
– Mạt tướng nguyện đi!
Càng có nhiều tướng quân hơn ôm quyền chờ lệnh, đao kiếm va chạm cùng khôi giáp vang lên tiếng lanh canh không ngớt.
Thích Kế Quang cười khoát tay áo một cái:
– Dũng khí của các vị huynh đệ, bản soái hiểu rõ trong lòng. Nhưng mà, Đóa Nhan Đổng Hồ Ly cùng Tiểu Vương Tử Đồ Môn của Thổ Man bộ, hai nhà này hợp lại ở một chỗ, được xưng là có tới mười vạn binh sĩ. Nếu là chúng thật sự đánh đến Đào Lâm khẩu, sợ rằng nhất định phải do bản soái tự mình đem binh chi viện.
Thật sự tới đánh Đào Lâm khẩu sao? Các tướng quân ngơ ngác nhìn nhau.
Trừ việc Phong Hỏa đài phát tín hiệu cảnh báo, thám báo ra khỏi quan do thám ra, quan sát nước sông cũng là thủ đoạn trọng yếu để Kế Trấn tiện đề phòng trước.
Từ cao nguyên Mông Cổ đến bình nguyên Hoa Bắc, địa thế một đường thấp dần, phần lớn những dòng sông đều thuận thế từ trên cao chảy xuống thấp, từ thảo nguyên Mông Cổ phía Bắc chảy về phương hướng Kế Trấn ở phía Nam.
Các con sông Triều hà, Bạch hà, Loan hà, Thanh Long hà vân vân không sông nào không như vậy.
Lỗ kỵ xông quan, trước hết phải hoàn thành việc tập kết ở trên thảo nguyên, hơn vạn nhân mã uống nước không phải là chuyện có thể giải quyết dễ dàng, nhất định phải mượn những con sông này để cho ngựa uống nước. Vì vậy sẽ khiến cho nước sông bị vẩn đục, trong dòng sông sẽ trôi nổi rất nhiều thứ tạp vật, bao gồm cả lông ngựa, nếu ở hạ du phát hiện điều này, vậy có thể chuẩn bị trước.
Dĩ nhiên, nếu như Lỗ kỵ đã hoàn thành tập kết ở ngoài trăm dặm tại thủ phủ của thảo nguyên, sau đó nhanh chóng kéo binh xuôi Nam, nhanh hơn tốc độ nước sông chảy cũng sẽ không bị phát hiện sớm. Nhưng nếu chúng làm như vậy, áp lực hậu cần tương ứng cũng sẽ lớn hơn, nhân mã mỏi mệt.
Ngoài ra, cho dù là bộ lạc Mông Cổ lớn cũng phân tán thành nhiều nhóm nhỏ để chăn thả gia súc, nếu không những địa phương nhỏ hẹp sao có nhiều cỏ để nuôi súc vật được? Những nhóm nhỏ này muốn tập kết thành đại quân với mấy vạn binh sĩ, cũng không phải một ngày hai ngày là có thể làm được.
Năm Vạn Lịch thứ ba, năm Vạn Lịch thứ sáu, thậm chí còn có năm Long Khánh lúc Lỗ kỵ cướp quan, tương ứng đều có hiện tượng nước sông trở nên đục đi, cho nên các tướng quân đều cảm thấy lần này nhất định là Đổng Hồ Ly, Đồ Môn Hãn tặc tâm chưa hết, muốn xuôi Nam đánh nữa.
– Bản soái cũng không nghĩ như vậy…
Thích Kế Quang chỉ vào bản đồ:
– Đào Lâm khẩu ở phía Nam, đúng là có Vĩnh Bình phủ, tích trữ không ít lương thực, y giáp cùng binh khí. Nếu Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly đánh lấy Vĩnh Bình phủ, bọn chúng có thể ăn no tới nỗi miệng đầy mỡ…
– Không sai, bọn chúng chính là muốn công phá Đào Lâm khẩu, trực tiếp lấy Vĩnh Bình phủ!
Mai Tướng chen lời, làm ra dáng vẻ tinh thông quân sự.
Tần Lâm trợn mắt nhìn y một cái, tức giận nói:
– Có thể tạm thời im lặng hay không? Chúng ta hãy nghe nhân sĩ chuyên nghiệp nói.
Mai Tướng bị nghẹn nói không ra lời, phùng mang trợn má tức giận.
Thích Kế Quang nhìn về phía Tần Lâm cười cười, chợt đổi cách nói:
– Nhưng, mời chư vị xem, Đào Lâm khẩu nằm sâu năm mươi dặm phía Nam, có ba vị Tham Tướng Kiến Xương doanh, Đài Đầu doanh, Yến Hà doanh, trú đóng bảy ngàn quân. Mà đại quân Tam Truân doanh của chúng ta chỉ cần hai ngày thì có thể chạy tới. Cho dù Thát Lỗ dẹp xong Đào Lâm khẩu, có thời gian đi đánh hạ ba tòa doanh trại này sao?
– Nếu như không đánh, trực tiếp đi lấy Vĩnh Bình phủ, đến lúc đó đại quân chúng ta vừa đến cộng thêm ba vị Tham Tướng tiếp ứng, chính là thế đóng cửa đánh chó, dù bọn chúng cướp được quân tư của Vĩnh Bình phủ, làm thế nào đem về quan ngoại được?
Các tướng quân xem thử bản đồ, mọi người đều là biên quan đã lâu, tinh thông quân sự, lập tức cảm thấy lời của Thích Kế Quang nói rất có lý.
Nghĩ tới Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly nhiều lần bị Thích Kế Quang đánh bại, thật ra thì thực lực đã không thể nào trực tiếp đánh tới kinh sư được nữa. Đối với bọn chúng mà nói, chiến thuật thích hợp nhất chính là nhanh chóng công kích một chỗ thuộc phòng tuyến dọc theo trường thành, mở lỗ hổng sau đó nhanh chóng đột phá, cướp bóc thành thị hậu phương nằm phía sau trường thành, sau đó đem vật tư lương thực đầy rẫy quay về.
Lần này đối phương lại muốn đánh Đào Lâm khẩu, chẳng lẽ bọn chúng tự tin có thể đánh thắng được Thích Kế Quang thiên hạ vô địch sao? Có thể chiến thắng được quân Minh có hỏa khí, dựa vào trường thành chắc chắn cố thủ hay sao?
Hơn nữa đối phương chậm chạp không phát động công kích, chần chờ cho đến lúc này, ngược lại bởi vì nước sông vẩn đục mà bị phát hiện ý đồ tấn công, nghĩ đi nghĩ lại dù thế nào cũng cảm thấy có điểm không đúng…
Các tướng quân lập tức mồm năm miệng mười nghị luận, có người nói thực là hư hư là thực, địch nhân chính là muốn đánh Đào Lâm khẩu. Có người lại nói đây là kế giương Đông kích Tây, e rằng là chúng muốn đánh Bạch Mã quan, ngần ngừ chưa quyết.
Mai Tướng mấy phen muốn nói lại thôi, nhìn nhìn Tần Lâm ngồi ở bên cạnh, rốt cục cũng không nói gì. Rõ ràng bây giờ y đã bị Tần trưởng quan trị sợ luôn rồi.
Tần Lâm hiểu mình cũng không phải là xuất thân quân ngũ, đối với những sự tình biên quan này không thông hiểu lắm, cho nên chỉ nghe không nói, nghe các tướng quân tranh cãi ồn ào huyên náo đàm luận quân tình, ngược lại cũng cảm thấy mới mẻ thú vị.
Ông nói ông có lý bà nói bà có lý, các tướng quân cũng không ai thuyết phục được ai, Thích Kế Quang chỉ mỉm cười không ngăn cản, mặc cho các tướng quân dưới quyền tranh luận.
Không ngờ Thích Kim chợt nhớ ra:
– A, không đúng, chúng ta phái du kỵ đi quan ngoại thám báo, vì sao còn chưa truyền tin tức về? Không ổn, chỉ sợ là…
Vừa dứt lời, vị Bả Tổng quản chuyện bồ câu đưa tin đã mang vẻ mặt bi thương chạy vào, quỳ xuống bẩm:
– Khải bẩm Đại Soái, Tham Tướng Yến Hà doanh phát tới tin tức, thám báo từ Đào Lâm khẩu do chúng ta phái đi đều bị Thát Lỗ đáng chết giết hết rồi, thi thể theo nước sông trôi xuống, trong đó còn lẫn vào một tên Na Nhan Thiên Hộ Thát tử, xem ra là hai bên đột nhiên đụng mặt, lực chiến sau đó đồng quy vu tận.
Lần này Thích Kim đã biến thành cái miệng quạ đen. Y sờ sờ miệng mình, lại nhìn qua Tần Lâm, không dám lên tiếng nói loạn nữa.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc, Truyện bóp vú |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |