Nếu như ở kinh sư, mấy tên Hiệu Úy quả thật không đáng kể gì, có lẽ kẻ bán hàng rong ngoài đường cũng có quan hệ với quản gia người ở của Công Hầu Bá phủ nào đó. Nhưng nơi này là gần với trường thành biên thùy, Cẩm Y Hiệu Úy cũng đã vô cùng ghê gớm, trừ Tri Châu Đại lão gia ra, còn ai có thể to như Bá Hộ lão gia trong sở chúng ta?
Trần Hoạn Chương đang ngồi xỉa răng trong nhị đường, nấc lên hai cái vô cùng thoải mái, chờ tin tức tốt từ Chu gia truyền tới, chợt khẽ phì cười. Nghĩ đi nghĩ lại tuổi Tần Lâm còn trẻ như vậy, dựa vào cái gì làm được Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ? Ha ha, còn không phải là bị chúng ta đùa bỡn xoay vòng vòng sao?
Tiếng vó ngựa chợt vang lên như sấm, nhiều đội cẩm y quan giáo tinh nhuệ từ mặt Đông Kế Châu giục ngựa thẳng vào, vọt thẳng tới trước mặt Bá Hộ Sở Cẩm Y Vệ.
Hiệu Úy giữ cửa nhận ra được đây là quan giáo tinh nhuệ Bắc Trấn Phủ Ty dưới quyền Tần tướng quân, thấy bọn họ thế tới hung hăng liền cười bồi nghênh đón:
– Các vị lão ca, các ngươi đây là…
Sắc mặt quan giáo Bắc Ty nghiêm nghị giống như sắt, trả lời bọn họ là mấy chục thanh Tú Xuân đao loảng xoảng ra khỏi vỏ, ánh đao thắng tuyết!
Mẹ của ta ơi… Cẩm Y Hiệu Úy Bá Hộ Sở Kế Châu bị dọa sợ đến ngã ngồi dưới đất, không biết đã xảy ra chuyện gì:
– Các vị huynh đệ Bắc Ty, có lẽ… là hiểu lầm phải không?
Ngưu Đại Lực cỡi ngựa hộ vệ một chiếc xe ngựa xa xa đi tới, gằn giọng quát:
– Phụng mệnh Tần tướng quân Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, bắt Bá Hộ Trần Hoạn Chương Bá Hộ Sở Kế Châu lại tra hỏi, quan giáo còn lại nhất luật đợi tra, kẻ nào kháng mệnh giết chết không tha!
Lúc này không ít quan giáo Kế Châu sở cũng ào ra ngoài, tất cả trợn mắt há mồm quan sát, trong lúc nhất thời không hiểu có chuyện gì.
Lục Viễn Chí cười hì hì đứng bên ngoài vén rèm xe ngựa lên, Tần Lâm đầu đội ô sa không cánh, thân mặc Phi Ngư phục màu vàng sáng ngang nhiên bước xuống, không thèm liếc nhìn đám quan giáo Kế Châu sở lần nào, lạnh lùng hỏi:
– Sao hả, quan giáo Kế Châu sở cũng muốn đi theo Trần Hoạn Chương mưu phản bội nghịch sao?
Ngưu Đại Lực chỉ tay quát lớn:
– Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, Chiêu Dũng tướng quân, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, phụng chỉ trông coi chiếu ngục Tần Đại nhân ở này, các ngươi còn không mau mau tham kiến?
Hơn mười vị quan giáo Kế Châu sở thấy Tần Lâm, tất cả đều hồn phi phách tán, bị một tiếng quát ngắn này hồn phách trở lại, lập tức buông binh khí xuống đất, đồng loạt quỳ xuống một mảng lớn:
– Thuộc hạ tham kiến Tần tướng quân!
Tần Lâm không lộ vẻ gì trên mặt, mang theo mấy tên thân binh Hiệu Úy đi vào nha môn Bá Hộ Sở.
Bên trong nhị đường, Trần Hoạn Chương mới vừa rồi còn dương dương đắc ý, hiện tại sắc mặt đã trở nên vàng như đất, dưới tay y có mấy tên tâm phúc cũng đã quỳ xuống đất theo đám quan giáo. Chỉ là Hiệu Úy, Tiểu Kỳ mà thôi, ở trước mặt chưởng Bắc Trấn Phủ Ty cũng không dám thở mạnh chút nào.
Hiện tại Trần Hoạn Chương mới hiểu ra, chút thủ đoạn kỹ xảo nho nhỏ của mình thi triển trước mặt Tần Lâm quả thật chính là múa rìu qua mắt thợ, không có chút cơ hội nào.
Y lập tức quỳ sụp xuống dưới chân Tần Lâm, liên tiếp khấu đầu:
– Tiểu nhân biết tội, tiểu nhân biết tội, cầu xin Tần trưởng quan tha mạng!
– Lại thêm một tên ngu xuẩn tự cho là mình thông minh.
Tần Lâm lạnh lùng nhìn Trần Hoạn Chương, trong ánh mắt lộ ra sát ý.
– Đều là… Đều là Chu Dụ Đức ép tiểu nhân làm, tiểu nhân quả thật vạn bất đắc dĩ, chỉ cầu trưởng quan tha mạng!
Trần Hoạn Chương dập đầu xuống đất liên tục, Tần Lâm có thể nghe thấy những tiếng bình bịch rất lớn.
– Ép ngươi làm?
Tần Lâm cau mày lại, cười lạnh nói:
– Y chỉ là một Lý Trưởng, có thể ép một lục phẩm cẩm y Bá Hộ như ngươi làm việc? Bản quan có thể không lấy mạng của ngươi, nhưng nhất định ngươi phải cho bản quan một lời giải thích hợp lý.
Trần Hoạn Chương khóc lóc thở than, nức nở nói:
– Trưởng quan ngài có chỗ không biết, Chu Dụ Đức kia cũng không phải là nhân vật lớn lao gì, nhưng trong tay y có tín vật trong cung, Văn Hương môn bọn họ là…
Tần Lâm nhớ tới trước đó cũng nghe Vương Tượng Càn nói Văn Hương môn có liên lạc với trong cung, lại nghe Trần Hoạn Chương nói như vậy không khỏi thoáng động trong lòng, gằn giọng quát hỏi:
– Nói lời không thật, làm sao bản quan tin ngươi được? Ngươi là người của Cẩm Y Vệ, cũng biết chiếu ngục có mười tám bộ hình pháp, còn được gọi là mười tám tầng địa ngục, ngươi muốn nếm thử một chút sao?
Trần Hoạn Chương bị dọa sợ đến hồn bất phụ thể, vội vàng nói:
– Tiểu nhân nói, tiểu nhân xin nói hết. Chủ nhân Văn Hương môn kia tên là Vương Sâm, là tộc huynh (anh chị em cùng ông sơ khác ông cố) của đương kim Hoàng hậu Vương nương nương. Bọn họ có quan hệ với cung cấm, cũng có liên lạc với mấy nhà Công Hầu Bá phủ kinh sư, cho nên Chu Dụ Đức cầm tín vật cung cấm tới tìm tiểu nhân, tiểu nhân không dám không đáp ứng, không thể làm gì khác hơn là tiết lộ hành trình của trưởng quan ngài cho y biết…
Tần Lâm đã sớm biết Văn Hương môn, lần này càng cảm thấy chuyện của Chu gia trang có vài phần kỳ quái. Hiện tại đột nhiên nghe nói Văn Hương môn có liên hệ với đương kim Hoàng hậu Vương nương nương, nhất thời giật nảy mình.
Tần Lâm chưa từng gặp mặt Vương nương nương kia, chỉ biết là nàng vốn tên là Vương Hỷ Thư, nguyên quán Chiết Giang, bất quá tổ tiên dời đến phía Bắc. Nàng sống ở kinh sư, vào năm Vạn Lịch thứ sáu được sắc phong làm Hoàng hậu, đã được hai ba năm, địa vị trong cung dần dần trở nên vững chắc, tâm kế thâm sâu, được Từ Thánh Lý Thái hậu thương yêu.
Đường đường trung cung Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, cao cao tại thượng, lại sống trong thâm cung, làm sao có liên hệ với một giáo phái?
Mặc dù Trần Hoạn Chương nói không hết sự thật, e rằng y không chỉ vì bị buộc bất đắc dĩ, mà bản thân cũng có ý muốn kết giao, nhưng chuyện Văn Hương môn có liên lạc với trong cung cũng không phải là không có. Bằng không Trần Hoạn Chương cũng sẽ không ăn cây táo rào cây sung, mạo hiểm đắc tội thượng quan Cẩm Y Vệ cấu kết với kẻ khác như vậy.
Suy nghĩ một chút, Tần Lâm hỏi tới:
– Cái gọi là tín vật cung cấm rốt cục là cái gì, ngươi có nhìn rõ hay không?
Trần Hoạn Chương suy nghĩ một chút, miêu tả cặn kẽ:
– Đó là một nhàn chương (con dấu không có giá trị pháp lý, con dấu chơi), điêu khắc đồ án phụng hoàng, vô cùng tinh xảo, chắc chắn là vật trong cung, hơn nữa còn là chính cung Hoàng hậu mới có thể có. Nếu như tiểu nhân không nhận rõ, cũng không dám…
– Không dám ăn cây táo rào cây sung, bán đứng thượng quan phải không?
Giọng Tần Lâm trở nên lạnh hơn cả núi băng.
Trần Hoạn Chương bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, dập đầu lia lịa, luôn miệng kêu:
– Trưởng quan tha mạng, xin trưởng quan giơ cao đánh khẽ!
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc, Truyện bóp vú |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |