Đến nhà Chu Lão Hàm, đây là một nhà nông hết sức bình thường, Tần Lâm hết sức cẩn thận đi vào, nhìn qua chỉ thấy trên bục ngủ có hai cỗ thi thể một lớn một nhỏ đang nằm, nhìn thấy mà đau lòng.
Chu Dụ Đức cũng muốn đi vào, Tần Lâm khẽ cau mày, Ngưu Đại Lực liền đưa tay ngăn y lại.
Có lẽ là cảm thấy mới vừa rồi Tần Lâm rất dễ nói chuyện, Chu Dụ Đức nở một nụ cười bồi:
– Tần tướng quân, ta…
– Cút ra ngoài!
Tần Lâm nện một quyền lên bàn, ầm ầm vang dội.
Chu Dụ Đức bị dọa sợ hết hồn, không hiểu vì sao đột nhiên Tần tướng quân nổi nóng, không thể làm gì khác hơn là xấu hổ lui ra.
A Sa mới từ dưới nách Ngưu Đại Lực chui vào bên trong phòng cũng giật mình, nó hiểu tại sao Tần Lâm nổi trận lôi đình như vậy: Tường phía Bắc căn nhà có một miếu thờ nhỏ, thờ phụng một mảnh bài vị: “Ân công Tần húy Lâm trường thọ trăm tuổi, cao hầu vạn đại, con cháu đầy nhà.”
Tần Lâm hai lần đã cứu Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản, hai ông cháu hết sức vui mừng thờ phụng trường sinh lộc vị của hắn. Nhưng hai ông cháu lại ngộ hại trong ngôi nhà này, tâm trạng Tần Lâm xấu đến thế nào cũng có thể tưởng tượng được. May là hắn tâm cơ thâm trầm, mới vừa rồi cũng khó tránh khỏi thất thố.
Nhìn hai cỗ thi thể trên bục ngủ, lại nhìn Tần Lâm đang nổi giận, A Sa cảm thấy mũi mình cay cay, nước mắt lăn xuống.
Tay của Tần Lâm bị người nắm lấy từ phía sau, hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mắt to thông minh linh lợi của A Sa đang chứa đầy nước mắt:
– Tần đại thúc, người chết không thể sống lại, ngươi tìm được hung thủ thay Chu Lão Hàm, coi như, coi như cũng an ủi vong hồn bọn họ…
– A, đến phiên con ghẻ khuyên ta…
Tần Lâm miễn cưỡng cười cười, vỗ vỗ đầu A Sa, lại thầm khấn vái trong lòng: Chu Lão Hàm, Cẩu Đản, Tần Lâm ta thề với trời, nhất định phải tìm được hung thủ, báo thù tuyết hận thay các ngươi.
Đúng vậy, đừng nói là Tần Lâm, ngay cả A Sa từ cái nhìn đầu tiên đã biết rõ ràng, Chu Lão Hàm tuyệt đối không phải là tự sát, mà là bị người khác mưu hại.
Cẩu Đản chỉ bị bắt đến kinh sư, còn chưa bị thiến hoạn, Chu Lão Hàm đã gấp gáp gần như nổi điên. Tình cảm ông cháu thể hiện quá rõ ràng, thử hỏi lão làm sao có thể mang theo cháu mình cùng tự vận như vậy? Cho dù là lão muốn chết, tuyệt đối cũng không thể làm cho Cẩu Đản cùng chết.
Chuyện này lừa trời lừa đất lừa gạt quỷ thần, bất kể thế nào cũng không lừa được Tần Lâm cùng A Sa quen biết ông cháu Chu gia!
– Được rồi, để chúng ta tới xem thử thi thể, tra rõ bọn họ chết vì cái gì.
Tần Lâm mang bao tay lụa sống vào, đi tới trước bục ngủ bày thi thể.
Chu Lão Hàm thành thật chất phác có chút quật cường, nước da cổ đồng của lão hiện lên sắc đỏ ửng trên mặt. Sờ qua cảm thấy thân thể lão vẫn mềm, vẫn còn độ ấm chưa tan đi, nhưng đồng tử giãn ra và giác mạc bắt đầu trở nên mờ đục, chứng tỏ sinh mạng đã rời khỏi thân thể lão.
Thân thể nho nhỏ của Cẩu Đản cũng mất đi sinh cơ, đứa trẻ hay cười này còn giữ được vẻ an tường lúc ngủ say trên khuôn mặt. Bởi vì màu da nhạt hơn gia gia, trán, gò má nó lộ ra màu đỏ anh đào yêu dị, đôi môi càng đỏ sẫm chói mắt.
Tần Lâm biết đây không phải là màu sắc do các phu nhân tiểu thư dùng phấn cùng son môi làm ra, mà là dấu vết do tử thần vô hình để lại sau khi lấy đi sinh mạng người ta.
Nhìn kỹ Cẩu Đản, thấy màu da nó không tái nhợt như người đã chết, thần thái cũng an tường bình thản, A Sa thế nào cũng không tin tên tiểu tử ngây thơ đáng yêu từng là bạn mình này đã chết đi. Chạm vào mặt nó cũng thấy hết sức mềm mại, nhất thời A Sa lộ vẻ vui mừng, nắm vào huyệt Đại Chuy ngang lưng nó, truyền vào đó một cỗ kình lực.
Lúc này nó mới ủ rũ phát hiện, kình lực rót vào hoàn toàn như đá chìm đáy biển, hiện tại mới tin chắc Cẩu Đản quả thật đã mất đi sinh mạng.
Là cái gì làm cho nó chết đi kỳ quái như thế? A Sa nhịn cơn tức giận, trong lòng điểm qua một lượt: Thôi Tâm chưởng? Huyền Âm chỉ? Hàm Tiếu Bán Bộ Điên? Dường như tất cả đều không phải!
A Sa hàng năm ở Nam phương, không biết cũng không kỳ quái, thật ra thì đây là tai nạn rất dễ gặp phải ở địa khu phía Bắc giá rét, vào mùa Đông lúc đốt lửa sưởi ấm.
– Trúng độc oxide carbon (CO)…
Tần Lâm sờ cằm, rất nhanh ý thức được con ghẻ buồn bực, liền đổi cách nói khác:
– Hoặc nói là độc than củi.
Trúng độc oxide carbon, đời sau cũng xưng là trúng độc than củi.
Phàm là các chất cháy như củi, than củi… khi cháy, chủ yếu là Carbon và Oxy trong không khí kết hợp, sinh thành dioxide carbon (CO2) không độc.
Nhưng dưới tình huống các cửa đóng kín, không khí lưu thông kém, lượng Oxy cung cấp không đầy đủ, cháy không hoàn toàn, sẽ sinh thành oxide carbon kịch độc.
Oxide carbon là một loại khí thể không màu không mùi, không dễ phát hiện. Năng lực kết hợp của Hemoglobin trong máu với oxide carbon mạnh hơn năng lực kết hợp với Oxy hơn hai trăm lần, hơn nữa, tốc độ Hemoglobin và Oxy phân tách nhau cũng rất chậm. Cho nên một khi người ta hít oxide carbon vào, Oxy sẽ mất đi cơ hội kết hợp với Hemoglobin, khiến cho cơ quan tế bào không có cách nào thu được đầy đủ Oxy từ trong máu, từ đó đưa đến trúng độc.
Lúc trúng độc thời kỳ đầu, oxide carbon kết hợp với Hemoglobin trong huyết dịch thân thể con người từ mười đến hai mươi phần trăm, lúc này nhức đầu choáng váng, run rẩy, ghê tởm, nôn mửa, tứ chi vô lực, thậm chí xuất hiện hôn mê ngắn ngủi. Thường là thần trí vẫn còn thanh tĩnh, sau khi hít không khí trong lành vào, thoát khỏi hoàn cảnh trúng độc, triệu chứng nhanh chóng biến mất, phần lớn không lưu lại di chứng.
Nhưng nếu không kịp thời thoát đi hoàn cảnh trúng độc, bị oxide carbon chiếm đoạt Hemoglobin đạt tới ba bốn mươi phần trăm, sẽ xuất hiện triệu chứng mệt lả hoặc hôn mê, đến đây hoàn toàn mất đi năng lực tự cứu, nếu như không được phát hiện kịp thời sẽ khó thoát ma trảo vô hình của tử thần.
Mà tình huống giống như Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản chính là thời gian phát hiện quá muộn, hít vào oxide carbon quá nhiều, hơn một nửa Hemoglobin mất đi năng lực cung dưỡng, nạn nhân sẽ hôn mê thật sâu, tiêu mất các loại phản xạ sinh lý, huyết áp giảm xuống, hô hấp dồn dập, trong lúc đang ngủ bất tri bất giác đi tới tử vong.
Tần Lâm chỉ liếc mắt nhìn trên căn bản đã xác định nguyên nhân tử vong của hai ông cháu Chu Lão Hàm, thật ra thì rất đơn giản, chính là nhờ màu đỏ quỷ dị hiện ra ngoài da bọn họ.
Sau khi Oxide carbon cùng Hemoglobin trong máu kết hợp, sinh thành carboxyhemoglobin là màu đỏ anh đào. Mà những mạch máu nhỏ li ti trên môi tương đối nhiều, cộng thêm da môi rất mỏng, sau khi chết ngậm carboxyhemoglobin ngưng đọng lại trong máu, xuyên qua lớp da môi mỏng sẽ nhìn thấy màu đỏ anh đào tươi rói.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc, Truyện bóp vú |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |