– Nam: Anh đi sớm, em nhớ đưa con đi học thêm môn toán, rồi chiều đón nhé. Cơm trưa chắc anh ăn ngoài.
Hương gật đầu, không hỏi thêm. Cô quá quen với những buổi sáng vội vã như vậy.
Buổi trưa, tin nhắn đến từ Dũng…
Dũng:
– “Hôm nay trời âm u quá. Có muốn ăn trưa không? Không có ý gì đâu. Chỉ là một người quen rảnh rỗi mời một người quen khác rảnh rỗi.”
Hương nhìn tin nhắn, chần chừ vài giây, rồi trả lời:
– “Chỉ một tiếng thôi.”
Quán Nhật ở Triệu Việt Vương – không gian yên tĩnh, riêng tư…
Dũng đã chờ sẵn, chọn bàn trong góc, nơi có ánh sáng vừa đủ và tiếng nhạc jazz nền mờ. Anh gọi món giúp cô, nhớ chính xác khẩu vị ít nước tương, nhiều gừng ngâm.
– Dũng: Anh không hiểu sao nhiều người đàn ông lại để phụ nữ như em phải cô đơn đến thế.
– Hương (nhìn anh, nhẹ giọng): Đôi khi… người ta không biết mình đang bỏ quên điều gì cho đến khi mất.
– Dũng (rất khẽ): Vậy còn em… em có đang bỏ quên điều gì không?
Ánh mắt họ chạm nhau. Không ai cười. Cũng không ai nói thêm gì. Nhưng giữa họ, không khí đã thay đổi… như dòng điện nhẹ chạy dưới lớp da. Một khoảnh khắc không chạm, nhưng rất gần…
Khi đứng dậy rời đi, Dũng giúp Hương khoác áo khoác. Bàn tay anh chạm nhẹ vào vai cô. Chỉ là một cử chỉ lịch sự. Nhưng Hương cảm thấy bờ vai mình nóng lên, dù ngoài trời đang lạnh.
Cô bước trước vài bước ra bãi xe. Dũng đi sau. Không ai nói gì.
Khi cả hai cùng đứng dưới mái hiên, đợi cơn mưa nhỏ tạnh đi, Dũng đột ngột lên tiếng:
– Dũng: Em biết không, nếu hôm nào đó em cần ai đó chỉ để ngồi bên cạnh – không hỏi gì, không làm gì… thì cứ gọi anh.
Hương không nhìn anh. Cô chỉ nói:
– Hương: Anh không thấy nguy hiểm sao?
– Dũng (rất khẽ, gần như thì thầm): Không nguy hiểm với em. Chỉ nguy hiểm cho chính anh.
Tối hôm đó…
Nam vẫn chưa về. Công trình có sự cố kéo dài. Hương ngồi đọc truyện cùng hai con, rồi dỗ chúng ngủ. 10h30, cô bước ra ban công. Gió thổi nhẹ. Cô mở điện thoại, nhìn lại tin nhắn của Dũng. Rồi gõ một dòng:
– “Em ổn. Nhưng cảm ơn anh vì đã hỏi.”
Dũng nhắn lại gần như ngay lập tức:
– “Chỉ cần em biết em không một mình là đủ.”
Hương nằm xuống giường. Cô quay lưng lại phía trống, nơi Nam vẫn chưa về. Ánh mắt mở to nhìn trần nhà. Cô chưa phản bội. Nhưng đã không còn trung thành bằng trái tim…
Một ngày Chủ nhật cuối tháng, Hà Nội nắng nhẹ. Nam phải đi khảo sát công trình tận Hải Dương từ sáng sớm, hai đứa con thì được ông bà nội đón qua chơi từ hôm trước. Căn nhà vắng. Hương định tranh thủ dọn dẹp, nhưng điện thoại rung:
– Dũng: “Hôm nay không mưa. Muốn trốn Hà Nội vài tiếng không? Anh không rủ đi đâu lạ lẫm. Chỉ là một quán cà phê nhỏ cạnh sông dưới Chương Mỹ thôi. Gió mát và yên tĩnh. Em cần một khoảng không.”
Hương đặt điện thoại xuống. Đắn đo. Nhưng chỉ năm phút sau, cô đã chọn chiếc váy trắng mỏng nhẹ, không quá gợi cảm nhưng là bộ đồ cô không mặc khi ở cạnh chồng. 11 giờ trưa Một chuyến xe không định nghĩa. Dũng lái xe. Anh không nói nhiều. Chỉ hỏi cô có muốn nghe nhạc không. Giai điệu nhạc ballad vang lên, hòa với tiếng gió và mùi hương nước hoa thoang thoảng từ ghế lái bên kia. Hương tựa nhẹ vào cửa kính, tóc khẽ bay. Họ không vội, không gấp…
12h trưa Quán cà phê bên bờ sông…
Một căn nhà gỗ nhỏ nép bên rặng tre, view nhìn ra sông lặng lẽ trôi. Không có ai xung quanh. Hương ngồi cạnh lan can gỗ, hai tay ôm ly trà nóng. Dũng ngồi đối diện, mắt không rời cô.
– Dũng: Hôm nay em rất đẹp. Không phải kiểu phụ nữ gợi cảm. Mà là đẹp kiểu khiến người khác muốn ngồi im bên cạnh không rời đi.
Hương nhìn xuống tay mình.
– Hương: Em không biết từ lúc nào mình trở thành kiểu phụ nữ cần nghe điều đó đến thế.
Dũng không đáp. Anh chỉ nghiêng người, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn gần tay cô, nhưng không chạm. Cả hai cứ ngồi thế tay không đụng, nhưng lòng thì đã động.
2h chiều Trời bất ngờ đổ mưa nhẹ. Dũng lấy áo khoác che đầu cho Hương, dìu cô bước nhanh vào khu nhà gỗ phụ. Không ai trong quán. Bên trong có một chiếc ghế dài bằng gỗ, khô ráo, nhìn ra mưa. Họ ngồi sát nhau, hơi ấm từ người anh lan sang. Hương cảm nhận rõ mùi da thịt nam tính của anh khác với mùi dầu máy hay bụi công trình từ áo của chồng.
– Dũng (thì thầm): Anh không định làm gì khiến em tổn thương. Nhưng… có lẽ anh lỡ thích em nhiều hơn anh nghĩ.
– Hương (không nhìn, khẽ nói): Em không biết phải làm gì với cảm xúc này nữa.
Dũng quay sang. Bàn tay anh khẽ chạm vào tay cô. Lúc này, Hương không rút lại.
Và rồi rất chậm rãi anh nghiêng sang, áp môi mình lên mu bàn tay cô. Không vội vàng. Không chiếm hữu. Nhưng đủ để Hương thấy cơ thể mình rung lên. Họ cứ đứng nhìn nhau, không nói gì, chỉ nhìn nhau cho tới ra về. Lúc chia tay Trên đường về Không ai nói lời tạm biệt sướt mướt. Dũng đưa Hương về trước cửa chung cư. Trước khi cô bước xuống, anh giữ nhẹ tay cô:
– Dũng: Hương… Đừng trả lời gì vội. Nhưng nếu một ngày em cho phép anh yêu em – anh sẽ không làm điều đó trong bóng tối.
Cô không gật. Cũng không lắc. Chỉ là trong mắt cô lúc đó đã không còn sự phòng thủ.
Đêm đó bên cạnh người chồng vẫn đang ngủ say. Hương nằm quay lưng lại với Nam. Cô không khóc. Nhưng tim cô đập chậm và sâu như vừa đánh mất một điều gì đó… hoặc vừa bắt đầu tìm thấy chính mình.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế |
| Tác giả | Cô vợ Hà Nội |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 23/01/2026 05:55 (GMT+7) |