Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 10/05/2022 website đổi sang tên miền mới: truyensextv99.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Tiểu thư Giang Thúy Vy » Phần 4

Tiểu thư Giang Thúy Vy


Update Phần 4

Phần 4

Vào hạ, hạ đầy nắng, tiết trời thủ đô dù mới vào cuối tháng năm nhưng dường như đã muốn báo hiệu một mùa hè oi ả. Giang Thúy Vy uể oải bước xuống cầu thang trường học, nàng chỉ hận mình không thể mọc thêm đôi cánh mà bay về nhà thật nhanh để ngâm mình trong chiếc bồn tắm mát lạnh như băng. Vậy là năm học lớp mười sắp qua, Giang Thúy Vy vừa tròn mười sáu tuổi, nàng đúng là một cô gái mười sáu tuổi, cơ thể nàng hoàn toàn như một chiếc bánh mới ra lò, nóng hổi, thơm phức đầy hấp dẫn mà chắc hẳn tất cả những gã trai trên cõi đời này đều muốn vồ chụp lấy mà nhai ngấu nghiến.

Sân trường râm ran tiếng ve kêu từng đợt ngắt quãng. Giang Thúy Vy vốn là một cô gái lười biếng, cô làm gì cũng chậm hơn người ta, tan học bạn bè cùng trang lứa đã ồ ạt túa ra cổng trường, còn nàng thì thích rảo bước trên sân trường tận hưởng không gian rộng lớn mà tĩnh lặng, cứ bước vài bước nàng lại cố ý dẫm lên một chiếc lá bàng khô nghe đánh rộp một tiếng. Bàn chân nhỏ nhắn đựng trong chiếc giày vải của nàng khẽ dừng lại, Giang Thúy Vy cúi xuống nhìn chiếc lá khô hiếm hoi đầu mùa hạ vỡ nát dưới chân mình, tâm hồn bâng khuâng khó tả. Ở tuổi mới lớn nàng chỉ mường tượng được rằng có đôi lúc nàng cũng muốn giống như chiếc lá bàng kia, được một thân hình cao lớn rắn chắc đè lên mình rồi chà đạp, rồi tan chảy, rồi vỡ nát. Khuôn mặt nàng chợt ửng hồng dưới nắng trưa, một cơn gió mạnh bất chợt lay động những nhành phượng vỹ đang rung rinh thành xào xạc, thổi tung mái tóc đen dài của nàng. Khung cảnh quá đẹp, người con gái quá đẹp.

Xa xa phía khu nhà dành cho giáo viên, có một thầy giáo đang đứng trước hành lang tận hưởng khung cảnh đẹp đẽ ấy. Thầy là Phan Huy Vũ, giáo viên dạy văn, năm nay thầy đã sáu mươi tuổi.

Dân gian thường kháo nhau rằng, chàng thanh niên trẻ thì thích mấy bà chị hơn tuổi còn đàn ông trung niên thì lại ưa hạng con gái nhỏ, quả nhiên cũng có lý. Ở tuổi sắp nghỉ hưu, Phan Huy Vũ vẫn còn muốn đứng lớp nhiều năm nữa, thầy muốn hằng ngày được nhìn thấy những nữ hài tử đẹp đẽ như Giang Thúy Vy, thầy đương nhiên rất thích hạng con gái nhỏ mặc bộ đồng phục nữ sinh Nhật Bản như vậy. Phan Huy Vũ mê man nhìn ngắm chiếc váy xếp ly màu tím thẫm đang hấp hé theo nhịp bước chân của Giang Thúy Vy, thầy dừng mắt lại dưới cặp chân thon dài trắng như tuyết của nàng, lòng thầm ao ước được chui đầu vào dưới váy của nàng mà hôn hít mà khám phá khoảng trống giữa hai khúc đùi ấy.

Như có một sự cảm xạ nam nữ tự nhiên, Giang Thúy Vy đột nhiên ngước nhìn về phía tòa nhà hành chính, trên dãy hành lang Phan Huy Vũ vẫn đăm đăm dõi theo từng bước chân của nàng. Bất chợt ánh mắt hai người chạm nhau, Phan Huy Vũ giật mình tỉnh khỏi giấc mộng, thầy đánh mắt nhìn sang chỗ khác để chữa ngượng. Vì khoảng cách giữa hai người hơi xa không tiện chào hỏi nên Giang Thúy Vy cúi đầu hướng về phía Phan Huy Vũ, nàng luôn là một cô gái như vậy, nhẹ nhàng thanh lịch và thích phục tùng đàn ông. Phan Huy Vũ cũng vậy, thầy thích được con gái phục tùng mình, thầy đã chán ngấy bà vợ già suốt ngày càm ràm ở nhà, đã mười năm nay thầy chẳng còn chạm vào người bà ta nữa, cứ nghĩ đến thân hình xồ xề của mụ là thấy cụt hứng.

Cả đời Phan Huy Vũ đã cố gắng tạo dựng hình ảnh mình thật khuôn mẫu trong mắt người khác, với đồng nghiệp thầy là một người hòa nhã, giỏi chuyên môn, với học sinh thầy là một người đáng kính, mực thước và với gia đình thì thầy là một người chồng người cha mẫu mực. Có lẽ chính lối sống gò mình vào một khuôn khổ định sẵn đó đã để lại trong tâm hồn Phan Huy Vũ một hố đen sâu thẳm, một sự trống rỗng mênh mang mà có lẽ chỉ có hạng con gái hồn nhiên như Giang Thúy Vy mới lấp đầy được.

Giang Thúy Vy đã ra đến cổng trường, cổng trường giờ đã vắng vẻ chỉ còn lèo tèo vài bạn chờ cha mẹ tới đón. Nàng lấy điện thoại ra gọi một chiếc taxi, sau ít phút một chiếc taxi bóng bẩy chầm chậm đi tới. Giang Thúy Vy đang ngồi chờ ở hàng ghế đá mát rượi cạnh phòng bảo vệ vội vàng bước ra. Ngay lập tức chú tài xế taxi xuống xe mở cửa xoè tay mời nàng:

– Vào đi em gái.

Giang Thúy Vy ngạc nhiên nói:

– Ủa? Lại là chú hả?

Chú tài xế cười nói:

– Rất hân hạnh được gặp lại em gái.

Hai người lên xe bắt đầu hành trình. Đã ba bốn hôm nay Giang Thúy Vy đặt xe đều gặp chú tài xế này, nàng đâu biết vì muốn được đưa đón người đẹp nên cứ đến giờ tan học của trường cấp ba Phượng Vỹ là chú ấy lại tới đỗ gần đó, kiểu gì tổng đài công ty cũng giao việc cho mình đón cô bé như hoa như ngọc này.

Chú là Nguyễn Thanh Giản, nay đã hơn ba mươi tuổi nhưng còn chưa lập gia đình, lúc nào đón Giang Thúy Vy chú cũng xuống xe mở cửa trước cho nàng ngồi vào chiếc ghế bên cạnh mình, lúc lái xe chú chỉ cần đánh mắt sang là có thể ngắm nhìn đôi chân xinh đẹp lúc co lúc duỗi đủ tư thế của nàng, với chú đây không chỉ là công việc mà còn là một diễm phúc, từ ngày gặp Giang Thúy Vy chú bỗng thấy yêu đời hơn.

Hai người ngồi lặng thinh trên chiếc xe êm ái, mùi hương thiếu nữ ngập tràn khắp cabin, đường phố giữa trưa hè thật là quang đãng, Nguyễn Thanh Giản tưởng như lạc vào cõi mộng, chú thầm ước chuyến xe cứ đi mãi đi mãi không bao giờ phải dừng lại. Nhưng chuyến xe nào cũng phải có điểm kết thúc, tòa chung cư vuông vắn đã hiện ra trước mắt. Nguyễn Thanh Giản đỗ xe trước cổng chung cư nói:

– Em tự đẩy cửa xe được chứ.

Đương nhiên Giang Thúy Vy làm được, nàng dùng bàn tay xinh xắn nhẹ nhàng mở cửa, thân hình cúi xuống bước ra ngoài, vùng đùi sau được vén cao lên ẩn hiện dưới chiếc váy xô lệch vì mới ngồi dậy. Nguyễn Thanh Giản ngoái nhìn theo thân hình thiếu nữ thướt tha khuất dần trong sảnh chung cư, chú lấy bàn tay vân vê chỗ ngồi của Giang Thúy Vy, mùi hương xử nữ vẫn còn đọng lại. Nguyễn Thanh Giản thở dài lắc đầu quầy quậy tự nhủ:

– Không biết đến kiếp nào mình mới được thụ hưởng một lần cơ thể của hạng con gái như vậy.

Vừa bước xuống xe, không khí nóng bỏng đã hầm hập trên đầu Giang Thúy Vy. Nàng quyết định ghé vào siêu thị mini bên cạnh sảnh chung cư để ăn kem que. Cửa hàng tiện lợi này không chỉ bán sản phẩm mà còn có chỗ ngồi cho khách ăn uống.

Que kem dâu tây lạnh buốt chạm vào bờ môi nhỏ nhắn của nàng rồi từ từ chui vào miệng, ngập ngụa tan chảy và rỉ nước. Nàng rút ra đưa lưỡi liếm nhanh những giọt kem đỏ tươi nghịch ngợm như đang cố gắng thử thách đầu lưỡi của nàng. Mọi thứ đối với nàng hoàn toàn là bản năng, Giang Thúy Vy chưa bao giờ nhìn thấy dương vật của đàn ông trưởng thành, chưa bao giờ. Đương nhiên nàng cũng có xem phim sex vì tò mò, nhưng hình ảnh dương vật trong phim đều được làm mờ, cũng một phần vì nàng là con gái nên không biết vào các trang web lậu để xem phim không che, nhưng nàng cũng lờ mờ hiểu được rằng việc hôn dương vật cho một người con trai là điều chắc chắn sẽ đến, rằng nàng cũng sẽ tận hưởng nó như tận hưởng que kem này.

Wow. Vậy là về tới nhà rồi. Căn hộ chung cư rộng rãi mà trống trải. Nhà Giang Thúy Vy chỉ có hai mẹ con và một cô giúp việc, mẹ nàng hiện giờ đang đi làm, chiều tối mới về nhà. Mẹ nàng là Giang Na Ra, vốn là một người Hàn Quốc, bà chỉ kể với Giang Thúy Vy rằng cha nàng là một người Việt Nam, chấm hết, không nói thêm gì nữa. Giang Thúy Vy cũng mơ hồ hiểu rằng đó là một cuộc tình thoáng qua giữa mẹ nàng và một người đàn ông bản xứ. Hẳn vì vậy nên nàng có thân hình cao ráo như người Hàn Quốc, vừa có sự mảnh mai của người Việt Nam.

Giang Thúy Vy là một cô gái ưa sạch sẽ, về tới nhà là nàng quyết định sẽ đi tắm ngay để gột rửa hết những thứ bụi bẩn ngoài đường. Thật sự là với một người con gái đẹp thì chẳng cần nhiều đồ trang sức phụ kiện, trên người nàng hoàn toàn chỉ có bốn miếng vải. Nàng cởi bỏ bộ đồng phục nữ sinh ra, trên người chỉ còn hai miếng vải nhỏ xinh xắn trắng tinh. Chiếc áo ngực và chiếc quần nhỏ này làm hoàn toàn từ vải bông tự nhiên, che chở hai vùng nhạy cảm nhất trên người nàng, mẹ nàng thường dặn rằng là con gái phải chăm chút thật kỹ cho hai bầu ngực và vùng âm đạo.

Ngực nàng hoàn toàn là bộ ngực của một cô gái mười sáu tuổi có vóc dáng mảnh khảnh, phần bầu vú như hai quả quýt đính trên thềm ngực, phần đầu vú nhô ra nhọn hoắt và hơi vểnh lên, về tổng thể nó như một cặp sừng tê giác làm bằng bông. Giang Thúy Vy đã hoàn toàn khỏa thân, nàng bước vào chiếc bồn tắm ngập nước đã được cô giúp việc chuẩn bị sẵn, trong bồn có thả mấy viên đá lạnh khiến người nàng run lên lẩy bẩy. Nàng rất thích trải nghiệm những cảm giác mới lạ cùng cực như vậy.

Bữa tối là bữa ăn duy nhất hai mẹ con nàng và cô giúp việc quây quần bên nhau. Mùi gà nướng, trứng ốp la, rau củ xào, cơm chiên bốc lên thơm phức. Giang Thúy Vy cao hứng nói với cô giúp việc:

– Sao từ ngày cháu lớn lên cô không đưa anh Đoàn Nhữ Thịnh tới chơi với cháu nữa?

Đoàn Nhữ Thịnh là con trai của cô giúp việc, anh ta hơn nàng một tuổi. Hồi Giang Thúy Vy bốn năm tuổi, mẹ nàng đi làm suốt ngày nên cô giúp việc thường đưa cậu con trai ở quê ra chơi với nàng cho vui. Anh ta rất chiều nàng, thường bò xuống nền nhà làm ngựa cho nàng cưỡi trên lưng. Cô giúp việc đáp:

– Mười năm trước hai cháu còn là trẻ nít nên chơi đùa hồn nhiên cũng không sao. Bây giờ cháu đã là thiên kim tiểu thư rồi, con trai cô chỉ là đứa nhà quê, sao còn xứng chơi với cháu nữa.

Giang Thúy Vy nói:

– Chí ít cháu cũng muốn gặp lại xem anh ấy lớn chừng nào rồi chứ.

Mẹ nàng Giang Na Ra nói với cô giúp việc:

– Đúng rồi, chị cũng nên đưa cháu Đoàn Nhữ Thịnh ra gặp lại con gái tôi, coi như là ôn lại chuyện xưa.

Cuối tuần lễ đó, Đoàn Nhữ Thịnh từ quê ra thành phố, tới nhà gặp Giang Thúy Vy, anh vẫn không tin là mười năm trước mình đã được cõng cô gái này trên lưng. Trong mắt anh bây giờ, Giang Thúy Vy hệt như diễn viên trong phim sex Nhật Bản mà mình hằng say đắm. Hai đứa nhìn nhau một lúc rồi cả nửa ngày cũng không biết nói với nhau nửa lời. Vốn dĩ ngày xưa hai đứa bé chơi với nhau bằng sự vô tư hồn nhiên chứ không phải bằng lời nói như thế giới người lớn. Đến chiều tối Giang Thúy Vy đánh bạo rủ Đoàn Nhữ Thịnh đi ăn kem, nàng mua hai chiếc kem dâu tây rồi rủ anh lên sân thượng tòa chung cư hóng mát. Sao đêm đã bắt đầu sáng lấp lánh, nhưng đôi mắt của Giang Thúy Vy còn lấp lánh hơn. Nàng hỏi chọc Đoàn Nhữ Thịnh:

– Ngày xưa anh làm ngựa cho em cưỡi, bây giờ que kem này đủ trả công cho anh chưa?

Tưởng Đoàn Nhữ Thịnh là gã trai nhà quê cục mịch, không ngờ anh ta dựng thẳng lưng dõng dạc nói:

– Được làm trâu ngựa cho tiểu thư là miền ký ức đẹp nhất trong đời tôi. Nếu tiểu thư muốn trả công cho tôi thì tôi xin được làm trâu ngựa nữa cho tiểu thư cưỡi.

Nói xong anh ta khuỵu gối chống hai tay xuống đất như một chú ngựa đã thuần phục. Giang Thúy Vy hiểu ý anh, từ xưa tới nay nàng luôn luôn thể tất cho đàn ông tử tế, nàng không muốn làm họ thất vọng, đó là bản tính của nàng.

Giang Thúy Vy dang chân khẽ ngồi xuống lưng Đoàn Nhữ Thịnh. Anh cảm thấy thứ gì đó mềm nhũn mà ấm áp đè lên lưng mình, hai bên lườn thì mát rượi vì phần đùi trong với làn da non của nàng kẹp chặt. Một luồng điện âm tính từ âm đạo Giang Thúy Vy phóng xuống lưng anh, truyền thẳng xuống hai quả thận rồi lan tỏa khắp thân thể anh. Cả người Đoàn Nhữ Thịnh run lên lẩy bẩy giữa đêm hè. Như cảm nhận được sự mất thăng bằng của anh, Giang Thúy Vy chống đôi bàn tay mảnh khảnh xuống hai bả vai Đoàn Nhữ Thịnh rồi bấu chặt. Cơn đau đớn làm anh tỉnh táo mà phấn khích, lấy lại cân bằng, anh bắt đầu bò đi. Trong mỗi bước đi kết hợp giữa hai người, âm đạo Giang Thúy Vy không ngừng trượt lên trôi xuống, cọ xát mãnh liệt miết theo chiều dọc xương sống Đoàn Nhữ Thịnh. Một đôi nam nữ mười sáu mười bảy tuổi chơi trò cưỡi ngựa trên sân thượng dưới bầu trời đầy sao quả nhiên là một chuyện vui vẻ khoái lạc.

Giang Thúy Vy hồn nhiên cười khúc khích nhưng tiếng cười đó lọt vào tai anh lại biến thành một thứ âm thanh vô cùng dâm đãng. Bò đến bước thứ năm, đột nhiên Đoàn Nhữ Thịnh khựng lại, rên lên một tiếng rồi rùng mình, chỉ nghe tiếng ọc ọc dồn dập phía bụng dưới. Anh xuất tinh rồi gục xuống.

Tùng tùng tùng, tiếng trống tan trường vang lên giòn giã. Hôm nay là buổi học cuối cùng của năm lớp mười trước khi bước vào kỳ nghỉ hè. Giang Thúy Vy chuẩn bị bước vào chiếc taxi của Nguyễn Thanh Giản thì có một chiếc siêu xe đen bóng từ trong cổng trường tiến ra. Phan Huy Vũ từ trên xe bước xuống dúi vào tay Nguyễn Thanh Giản tờ năm trăm nghìn ý nói chú ấy hãy nhường vị khách này cho thầy. Phan Huy Vũ quay sang nói với Giang Thúy Vy:

– Nhà em ở đâu thầy chở em về nhé?

Giang Thúy Vy cúi đầu nói:

– Chào thầy hiệu phó, vậy thì tốt quá ạ!

Cánh cửa xe từ từ đóng lại, chiếc xe lăn bánh.

Phan Huy Vũ cười nói:

– Hôm nay là buổi học cuối rồi, thầy mời em đi ăn gà rán được không?

Giang Thúy Vy tròn mắt ngạc nhiên đáp:

– Nhưng tại sao lại là em ạ? Em chỉ biết thầy là thầy hiệu phó thôi, chứ thầy không dạy em làm sao biết em là học sinh nào?

Phan Huy Vũ nói:

– Chẳng lẽ phải dạy em mới mời em đi ăn được sao? Thầy biết rất nhiều về em đấy nhé. Em là Giang Thúy Vy, học sinh lớp 10A, là con lai Hàn Quốc đúng không nào, nhìn đường nét trên khuôn mặt em có thể nhận ra em không giống người Việt thuần chủng.

Nhìn vẻ mặt ấp úng của Giang Thúy Vy, Phan Huy Vũ nói tiếp:

– Vậy là em đồng ý rồi nhé.

Hai thầy trò bước vào nhà hàng, lên lầu trên vừa ăn uống vừa nhìn xuống dòng người qua qua lại lại như đàn kiến dưới lòng đường. Giang Thúy Vy vốn là một cô gái ít nói, khoảng cách thế hệ càng khiến cho hai người chẳng biết nên nói gì với nhau.

Phan Huy Vũ quyết định mở lời:

– Thầy đã xem bảng điểm tổng kết của em, nhìn chung là ổn, một số môn hơi thấp thầy sẽ nâng điểm cho em. Không chỉ là năm lớp mười vừa qua, mà lên lớp mười một mười hai, thầy sẽ nâng điểm cho em. Như vậy học bạ của em sẽ đẹp, em có thể xét tuyển vào những trường đại học danh tiếng, thậm chí là ra nước ngoài du học.

Giang Thúy Vy không tin vào tai mình nên hỏi lại:

– Thật sao? Sao thầy tốt với em như vậy? Vậy em có phải làm gì cho thầy không ạ?

Phan Huy Vũ chỉ chờ nàng hỏi câu này, thầy hạ giọng nói thật nhỏ:

– Em có thể cho thầy hôn lên bàn chân của em được không?

Giang Thúy Vy bối rối đáp:

– Thầy muốn hôn chân em cũng được, có điều thầy không thấy ngượng sao?

Phan Huy Vũ mừng rỡ vì mình đề xuất “hôn bàn chân” mà nàng nói thành “hôn chân”. Vùng đùi trong chẳng phải cũng thuộc vào chân ư. Thầy run giọng nói:

– Cô gái ngốc này, thầy sẽ chở em tới một khách sạn rồi thầy mới hôn chân em.

Hai người bước vào sảnh khách sạn để đặt phòng. Giang Thúy Vy ngơ ngác nhìn xung quanh, nàng còn rất mơ hồ về mấy loại hình kinh doanh dịch vụ này. Nàng chỉ nghĩ đơn giản khách sạn là nơi người ta vào đó ngủ nghỉ khi đi đâu xa nhà. Chị lễ tân nhìn bộ đồng phục học sinh trên người Giang Thúy Vy ra chiều ái ngại hỏi:

– Em năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

Giang Thúy Vy đáp:

– Em mười sáu tuổi.

Phan Huy Vũ liền rút hai tờ năm trăm nghìn ra nhét vào tay chị lễ tân.

Chị lễ tân cười nói:

– OK, xin mời hai anh chị lên nhận phòng, chúc anh chị có những giây phút ngọt ngào bên nhau ở khách sạn chúng tôi, rất hân hạnh được phục vụ quý khách!

Chị lễ tân tự nhủ:

– Ông sếp này đúng là số hưởng, không biết kiếm đâu ra cô bé xinh xắn mà non nớt như vậy.

Hai người bước vào căn phòng lộng lẫy ánh đèn cực quang phản chiếu. Nhìn thấy chiếc giường êm ái trắng tinh, Giang Thúy Vy đi tới ngồi xuống cạnh giường cho đỡ mỏi chân. Nàng cúi xuống định tháo dây giày thì Phan Huy Vũ nói:

– Em ngồi đó đúng rồi, để thầy cởi giày cho em.

Phan Huy Vũ quỳ xuống trước mặt nàng, hai tay run rẩy tháo dây giày, rồi trút bỏ đôi giày vải khỏi chân nàng. Thầy nâng niu đôi bàn chân trần bé nhỏ của Giang Thúy Vy như nâng hũ tro cốt của ông bà tổ tiên. Phan Huy Vũ đặt những nụ hôn cháy bỏng lên mu bàn chân, lên lòng bàn chân, rồi ngậm những đầu ngón chân nàng. Đôi chân xinh đẹp mà thầy hằng ước ao chiếm hữu của Giang Thúy Vy nay đã sừng sững trước mắt. Phan Huy Vũ há miệng thật rộng rồi đưa toàn bộ mũi chân nàng vào miệng. Thỏa thuận giữa hai người chỉ đến đây, “hôn bàn chân”, nhưng thầy quyết định lách luật bằng cách bỏ chữ “bàn” đi, chỉ còn hai chữ “hôn chân”.

Hai lòng bàn tay Phan Huy Vũ vuốt lên dọc theo bắp chân sau của nàng. Toàn bộ cặp chân mịn màng của Giang Thúy Vy hoàn toàn không có một sợi lông nào, không một tỳ vết nào. Nàng không hề ngăn cản, đủ biết thầy đã lách luật thành công. Phan Huy Vũ tiến lên xoa hai đầu gối nàng rồi miết dần lên vùng đùi non đặc biệt nhạy cảm. Như một phản xạ tự nhiên của người con gái khi bị kích thích, Giang Thúy Vy ngửa cổ ra sau, hai cánh tay nàng chống xuống giường rồi bấu chặt vào tấm ga trải giường, cặp đùi bắt đầu mở rộng theo bản năng như mời gọi mọi sự thâm nhập bất kỳ.

Phan Huy Vũ biết rằng giây phút tối hậu đã đến, thầy nhìn khoảng không chật hẹp mà sâu thẳm dưới chiếc váy của nàng, trong khoảnh khắc đó thầy thấy mình thật bé nhỏ, thầy quyết định rúc đầu vào váy Giang Thúy Vy. Từ lúc chở nàng đi ăn cho tới bây giờ, Phan Huy Vũ đã ngửi thấy mùi hương xử nữ thoang thoảng trên người nàng, nhưng chưa bao giờ mùi hương ấy lại đậm đặc như lúc này, vùng không gian như hố đen vũ trụ dưới váy nàng vừa tỏa ra mùi hương xử nữ, vừa thu hút tất cả mọi khát khao của đàn ông vào bên trong.

Giờ đây, thầy hiệu phó đáng kính của trường cấp ba Phượng Vỹ, một nhà sư phạm được nhà nước phong tặng chức danh nhà giáo nhân dân đang rúc đầu dưới váy của một cô nữ sinh lớp mười của trường cấp ba Phượng Vỹ. Trong giây phút tối hậu ấy Phan Huy Vũ chợt nhận ra tất cả tiền tài công danh, địa vị xã hội mà mình dày công gây dựng cả cuộc đời hoàn toàn bị nuốt chửng vào dưới háng của một cô nữ sinh lớp mười. Không biết đến bao lâu Phan Huy Vũ mới rụt đầu ra khỏi váy Giang Thúy Vy, có lẽ thầy bị ngộp thở nên cần một chút dưỡng khí để tiếp tục. Nhưng Giang Thúy Vy đã từ từ khép chân lại, nàng cúi xuống nhặt đôi giày rồi nói:

– Thầy hôn chân em như vậy đủ rồi. Em mệt rồi, em muốn về nhà.

Thỏa thuận trao đổi giữa hai người đã thực sự kết thúc, nhưng Phan Huy Vũ đời nào chịu thôi, thầy giơ hai tay chuẩn bị vồ lấy thân hình bé nhỏ của Giang Thúy Vy. Nàng lùi lại rồi hoảng loạn chạy khắp gian phòng như một con thỏ trắng chơ vơ cố gắng trong tuyệt vọng để thoát khỏi nanh vuốt của lão sói già ranh mãnh. Một cô tiểu thư yếu nhược như nàng làm sao có thể chống lại được sức lực của một người đàn ông. Nàng bị dồn vào góc phòng rồi bất lực ngồi phịch xuống một chiếc ghế. Trong cơn tuyệt vọng Giang Thúy Vy hét lên để cầu cứu những người xung quanh:

– Có ai không? Cứu cháu với!

Phan Huy Vũ hoảng sợ, thầy còn rất nhiều thứ phải giữ gìn như danh tiếng, quyền lực. Thanh danh một đời của thầy không thể bị hủy hoại một cách lãng xẹt như vậy được. Thầy móc từ trong túi quần ra một bình xịt thuốc mê mini, một thứ vũ khí nhỏ xíu nhưng vừa đủ để kết liễu sự chống cự của cô tiểu thư yếu đuối này. Giang Thúy Vy hoàn toàn bị hạ gục trong làn sương mù phun ra từ bình thuốc mê, đầu nàng ngả sang một bên tựa vào lưng ghế, hai cánh tay buông thõng xuống hai bên tay vịn ghế.

Phan Huy Vũ mơ hồ cảm thấy người ngồi trước mặt mình không còn là một nữ sinh lớp mười nữa, thầy mường tượng rằng mình đang được diện kiến vị nữ hoàng đế duy nhất trong lịch sử Trung Hoa là Võ Tắc Thiên. Hai đầu gối Phan Huy Vũ bất giác khuỵu xuống trước khí khái vương giả của Giang Thúy Vy. Nhưng thầy quyết định không suy diễn thêm nữa, thầy đi bằng đầu gối đến trước đôi chân rộng mở của nàng, thầy vén chiếc váy lên rồi tụt chiếc quần nhỏ của nàng xuống. Phan Huy Vũ xúc động tột độ, thầy chưa bao giờ nhìn thấy một chiếc âm đạo tuyệt mỹ đến thế, thầy cảm thán:

– Có lẽ đây là âm đạo của thần tiên chăng?

Phan Huy Vũ lập tức khấu đầu lia lịa. Đây là lần đầu tiên trong đời thầy khấu đầu, kể cả khi vào lăng viếng chủ tịch Hồ Chí Minh, vào Văn miếu Quốc tử giám viếng Đức Khổng phu tử, vào chùa lễ Đức Phật Thích Ca, hay vào nhà thờ dòng họ đầy rẫy những danh sĩ của mình bái liệt tổ liệt tông, thầy cũng chỉ đứng cúi đầu mặc niệm. Vậy mà giờ đây một nhà giáo khả kính như thầy đã hoàn toàn phủ phục trước âm đạo của một cô gái mười sáu tuổi ngây thơ hồn nhiên. Thật là một cảnh tượng kỳ thú đầy nghịch lý.

Âm đạo của Giang Thúy Vy giống như một khuôn miệng thứ hai nằm giữa hai đùi của nàng, khuôn miệng ấy không biết nói nhưng sự im lặng của nó có giá trị hơn ngàn vạn lời nói. Phía trên khuôn miệng ấy là một lớp lông đen láy mọc ngay ngắn một cách tự nhiên, những sợi lông mềm mại mượt mà mát lạnh như lông đuôi cáo.

Phan Huy Vũ ngồi chết lặng, âm đạo của vợ thầy, con gái thầy, cháu gái thầy hoàn toàn là đồ phế phẩm khi so với âm đạo của cô tiểu thư này, ba cái thứ âm đạo hạ đẳng đó chỉ đáng vứt cho chó.

Chính việc thầy cởi bỏ chiếc quần nhỏ của Giang Thúy Vy chẳng khác gì mở tung nắp đậy của một lọ nước hoa thượng hảo hạng. Mùi hương xử nữ bắt đầu lan tỏa sực nức khắp căn phòng huyền ảo. Phan Huy Vũ nhẹ nhàng nâng hai cẳng chân nàng gác lên hai bên tay vịn ghế, tư thế của Giang Thúy Vy hiện giờ thật là tuyệt mỹ.

Phan Huy Vũ đặt một nụ hôn đầy nhiệt liệt lên âm đạo nàng, nàng đang bất động nhưng thật kỳ lạ, âm đạo của nàng vẫn hoạt động. Hai bờ môi âm đạo của Giang Thúy Vy co bóp rồi hôn trả lại Phan Huy Vũ. Hai người, bốn bờ môi xoắn xuýt lấy nhau. Liên tiếp những luồng điện âm tính từ âm đạo Giang Thúy Vy phóng xuyên suốt từ sọ não cho tới sống lưng Phan Huy Vũ. Đồng thời âm khí từ trong người nàng thoát ra qua miệng âm đạo truyền ồ ạt vào khí quản Phan Huy Vũ. Toàn bộ giác quan của thầy được kích thích đến cực điểm và tất cả tinh dịch trong người Phan Huy Vũ cũng đã được giải khai. Cùng lúc đó cánh cửa phòng đột nhiên bật mở, hiện ra hai người đang đứng sừng sững trước cửa căn phòng. Hai người đó là chị lễ tân khách sạn và chú tài xế taxi Nguyễn Thanh Giản.

Nguyễn Thanh Giản vốn là một người lịch duyệt rộng, tiếp xúc tương tác với đủ hạng người trong xã hội nên chú đã đọc vị được âm mưu của Phan Huy Vũ. Chú tin chắc rằng Giang Thúy Vy đang gặp nguy hiểm nên âm thầm theo dõi hai thầy trò.

Chị lễ tân lớn tiếng nói với Phan Huy Vũ:

– Mời anh ra đây, tôi sẽ gọi công an tới làm việc với anh.

Rồi chị quay sang nói với Nguyễn Thanh Giản:

– Anh kiểm tra xem sức khỏe cô bé ra sao rồi gọi y tế ngay nhé.

Ra tới sảnh khách sạn, Phan Huy Vũ nói với chị lễ tân:

– Xin chị đừng báo công an, chuyện này chỉ có ba người chúng ta biết. Tôi xin gửi hai anh chị tổng cộng ba mươi triệu, hai người tự chia nhau nhé.

Chị lễ tân khuôn mặt lạnh băng nói:

– Thôi được.

Trong lúc đó, Nguyễn Thanh Giản đang từ từ gỡ Giang Thúy Vy ra khỏi chiếc ghế rồi bế nàng cẩn thận như đang bê một tảng đá pha lê vô giá. Chú đặt Giang Thúy Vy nằm ngửa trên giường, sắc mặt nàng vẫn bình thường, hơi thở nàng vẫn đều đặn. Nhưng hơi thở của Nguyễn Thanh Giản đã bắt đầu rối loạn. Mắt chú đã hoàn toàn dính chặt vào vùng ngực đang nhấp nhô theo nhịp thở của Giang Thúy Vy.

Nguyễn Thanh Giản dùng đôi bàn tay run rẩy mở từng chiếc cúc áo trên người nàng rồi phanh hai tà áo trắng sang hai bên, da thịt trắng hơn cả tà áo trắng của nàng đã bắt đầu hiển lộ. Chú tiếp tục vén chiếc áo ngực hai dây xinh xắn của Giang Thúy Vy lên cao, bây giờ thì hai ngọn núi tí hon trên người nàng đã hoàn toàn phơi bày ra như một mâm cỗ thịnh soạn chờ người thực khách, hai ngọn núi ấy vẫn đang rung rinh qua lại vì lực quán tính.

Nguyễn Thanh Giản quyết định sẽ tiếp tục công việc mà Phan Huy Vũ còn dang dở. Chú há miệng đớp lấy một bầu vú, rồi dùng lòng bàn tay bắt đầu nắn bóp bầu vú còn lại. Giang Thúy Vy vẫn nằm bất động nhưng cơ quan nội tạng phủ trong người nàng lại đang được huy động mãnh liệt một cách diệu kỳ để phản hồi lại những kích thích tính dục. Cả cơ thể nàng bắt đầu sôi lên sùng sục như suối nước nóng, một dòng chảy hình xoắn ốc đang bắt đầu hình thành trong người nàng, dòng chảy ấy hướng về phía bên đầu vú đang được Nguyễn Thanh Giản bú.

Chú đang say sưa bú chiếc vú xinh xắn của một cô gái mười sáu tuổi hệt như một nhóc tỳ cách đây ba mươi năm đã từng bú sữa mẹ, đương nhiên cô bé mười sáu tuổi thì làm gì có sữa. Nhưng điều kỳ tích đã xảy ra. Đầu vú Giang Thúy Vy đã bắt đầu rỉ nước, và rồi trước áp lực quá lớn từ bên trong, một tia nước đã bắn thẳng vào miệng Nguyễn Thanh Giản, đó chính là sữa dâm thủy. Rồi liên tiếp theo đó những tia sữa dâm thủy bắn ra xối xả một lúc rồi bắt đầu yếu dần. Nguyễn Thanh Giản tiếp tục day bóp dữ dội bầu vú bên kia thì những tia sữa dâm thủy lại tiếp tục bắn ra mạnh hơn ở bầu vú bên này. Giống như khí thế xưa kia của Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản một tay bóp nát quả cam, Nguyễn Thanh Giản ra sức nhào nặn rồi vàu mạnh và siết chặt đến mức bầu vú của Giang Thúy Vy hoàn toàn tóp lại nhão nhoẹt như một quả bóng bay hết hơi. Vậy là giọt sữa dâm thủy trân quý cuối cùng từ cơ thể Giang Thúy Vy cũng đã chui vào dạ dày Nguyễn Thanh Giản. Thật là một cảnh tượng vùi hoa dập liễu quá khủng khiếp. Cùng lúc đó cánh cửa phòng lại mở toang, chị lễ tân phẫn nộ nói:

– Đủ rồi, các người còn lạm dụng cơ thể cô bé đến mức nào nữa. Anh cũng ra ngoài chờ công an tới làm việc đi.

Nguyễn Thanh Giản gãi đầu nói:

– Xin chị đừng tố cáo tôi với công an, chuyện này chỉ có hai người chúng ta biết, tôi xin gửi chị mười triệu.

Chị lễ tân lại làm bộ mặt lạnh lùng nói:

– Thôi được.

Lúc này Giang Thúy Vy đã bắt đầu tỉnh lại. Chị lễ tân tiến tới nhẹ nhàng xoa đầu nàng nói:

– Em nằm nghỉ đi, chị sẽ gọi cho mẹ em đến đón em về nhà.

Căn phòng bây giờ chỉ còn lại một mình Giang Thúy Vy trong bộ váy áo xô lệch tả tơi. Nàng đưa đôi bàn tay bé nhỏ sờ lên hai bầu vú của mình, hai ngọn núi nhô cao trước ngực ngày nào nay đã trở nên ủ rũ.

Theo chiêm nghiệm của người xưa có để lại câu nói đầy chua chát, nếu có kiếp sau thì chớ nên đầu thai làm con gái đẹp, quả thật số phận của người con gái đẹp không còn thuộc về chính họ nữa. Trong lịch sử có biết bao nhiêu nàng công chúa quận chúa sinh vào thời loạn ly, khi chính biến xảy ra, có nàng mới chỉ mười bốn mười lăm tuổi lá ngọc cành vàng, thân phận tôn quý xiết bao nhưng đã bị hàng chục thậm chí hàng trăm binh lính thay nhau cưỡng hiếp giày vò. Những trang nam tử đời sau khi nghe đến chuyện ấy cũng phải nước mắt chảy dài, ngậm ngùi thương hoa tiếc ngọc mãi không thôi.

Toàn bộ lượng sữa dâm thủy tích tụ từ năm mười bốn tuổi của Giang Thúy Vy đã bị Nguyễn Thanh Giản hút cạn, thật là kiếm củi ba năm dùng trong một giờ. Hiện tại cơ thể nàng đang rất cần một nguồn dương khí hồn hậu để bù đắp lại lượng dâm thủy đã mất, giúp cân bằng và phục hồi lại cơ thể tươi đẹp. Nàng cảm thấy thèm đàn ông, thèm dương vật, thèm tinh dịch. Cánh cửa phòng lại bật mở, nhưng không phải mẹ Giang Na Ra của nàng mà là một chàng thiếu niên anh tuấn. Hai người nhìn nhau, Giang Thúy Vy ngạc nhiên nói:

– Tô Thiếu Dương?

Chàng thiếu niên nói:

– Giang Thúy Vy ư?

Chàng thiếu niên đó đúng là Tô Thiếu Dương, một nam sinh lớp mười hai của trường cấp ba Phượng Vỹ. Anh là con của một vị thượng tướng trong quân đội, để giữ hình ảnh cho cha mình, hành tung của Tô Thiếu Dương rất bí ẩn, rất ít người biết anh là một tay chuyên săn gái hạng sang. Tô Thiếu Dương sẵn sàng bỏ rất nhiều tiền để được qua đêm với các hot girl, diễn viên người mẫu. Anh xuất hiện ở đây đương nhiên là có người môi giới, người môi giới đó không ai khác chính là chị lễ tân khách sạn. Tô Thiếu Dương nhận được tin báo có hàng hot nữ sinh chỉ mới mười sáu tuổi và còn trinh, giá cả được chốt là ba mươi triệu.

Ở trường cấp ba Phượng Vỹ, tất cả các nữ sinh đều muốn được Tô Thiếu Dương để mắt tới và tất cả các nam sinh đều muốn thành một cặp với Giang Thúy Vy. Vậy là một cặp hot boy hot girl nhờ nhân duyên xảo hợp mà gặp nhau trong một căn phòng lộng lẫy ngập tràn màu sắc tình yêu này.

Cánh cửa phòng đóng lại, Tô Thiếu Dương bước tới cạnh giường, anh bế nàng lên rồi bước tới chiếc bồn tắm hình tròn rộng rãi. Quần áo cả hai đã rơi vãi lả tả trên đường đến bồn tắm. Hai người ngồi đối diện nhau, nước trong bồn bắt đầu dâng lên, Tô Thiếu Dương cười nói:

– Anh rất muốn hẹn hò với em, ngày lễ tình yêu vừa qua anh có tặng em một giỏ kẹo socola, chỉ tiếc là em từ chối không nhận.

Giang Thúy Vy chỉ biết nhìn sống mũi mình, nàng đáp:

– Lúc đó em chưa sẵn sàng vì em chưa bao giờ đi chơi một mình với người con trai nào, nên em không dám nhận giỏ kẹo đó.

Tô Thiếu Dương nhún vai nói:

– Anh tặng em giỏ kẹo hoàn toàn không kèm theo điều kiện gì, lúc đó em chưa muốn hẹn hò thì thôi, vậy mà em chỉ lấy một thỏi kẹo trong giỏ.

Giang Thúy Vy nhìn thẳng vào mắt anh nói:

– Cái đó vì anh nài nỉ quá, chứ em không bao giờ lấy đồ của người ngoài cả. Nhưng phải công nhận thỏi kẹo đó rất ngọt ngào, đến bây giờ hương vị ấy vẫn còn đọng lại trong miệng em, anh không tin thì cứ nếm thử miệng em xem.

Hai người đồng thời vùng dậy đi bằng đầu gối lội nước đến áp sát thân thể ướt át vào nhau, tiếng sóng nước trong bồn tắm vỗ bờ loạc choạc. Giang Thúy Vy choàng hai cánh tay ra sau đầu Tô Thiếu Dương, hai tay anh cũng vòng ra sau chiếc eo lưng thon thả của nàng. Hai người nhìn nhau đắm đuối lần tối hậu trước khi nhắm mắt để trao cho nhau nụ hôn đầy cuồng nhiệt của tuổi mới lớn. Đây chính là nụ hôn đầu tiên trong đời Giang Thúy Vy.

Hai người, bốn làn môi, hai đầu lưỡi, tổng cộng sáu bộ phận bắt đầu tổ hợp tạp giao hoán vị với nhau. Nước dãi hai người tiết ra ngập ngụa, hòa trộn vào nhau rồi tràn cả ra ngoài, nhỏ long tong xuống mặt nước như mưa rào mùa hạ. Giang Thúy Vy thấp hơn nên nàng ở trong tư thế ngửa cổ, gần như toàn bộ hỗn hợp nước dãi đó chảy sâu vào miệng nàng. Đây hoàn toàn không phải là nước dãi bình thường mà là nước dãi tính dục, rất cân bằng âm dương, thậm chí nó còn trân quý hơn cả nước dãi loài chim yến dùng để kết thành tổ yến. Nụ hôn sâu kéo dài gần như vô tận và chỉ dừng lại khi Giang Thúy Vy cảm thấy bụng mình dính đầy thứ dung dịch ấm áp lạ thường, đó chính là tinh dịch của Tô Thiếu Dương.

Nàng đã hút cạn dương khí trong người anh, cơ thể Giang Thúy Vy bắt đầu hồi phục thần tốc, hai bầu vú nàng đã tái tạo lại như trước. Bỗng tiếng chuông điện thoại của Tô Thiếu Dương reo lên. Chị lễ tân kiêm nhiệm vụ cảnh giới gọi cho anh để báo động:

– Công tử xong chưa, mẹ cô bé sắp đến rồi, mau chuồn đi thôi.

Lần này thì mẹ nàng Giang Na Ra đã tới, bà được chị lễ tân thông báo tiểu thư Giang Thúy Vy vừa bị sàm sỡ lạm dụng, rất may chị đã phát hiện kịp thời. Mẹ nàng cảm ơn chị lễ tân rối rít kèm theo khoản tiền thưởng năm mươi triệu. Vậy là trong vòng chưa đầy hai giờ đồng hồ, nhờ thức thời, chị đã nhìn ra cơ hội làm tiền từ cô bé hồn nhiên Giang Thúy Vy, tổng cộng chị đã nhận trót lọt một trăm hai mươi mốt triệu tiền tươi mà không đổ một giọt mồ hôi, kể ra cũng là một chuyện ly kỳ. Ly kỳ hơn nữa là trải qua liên tiếp những biến cố ngàn cân treo sợi tóc như vậy, Giang Thúy Vy hiện tại vẫn là một cô gái còn trinh trắng.

Hai mẹ con nàng dắt díu nhau ra xe hơi trở về nhà. Giang Na Ra chau mày nói với con bằng tiếng Hàn Quốc:

– Sao con lại vào khách sạn với đàn ông dễ dãi như vậy, còn đáng mặt thiên kim tiểu thư nhà họ Giang không? Từ bây giờ mẹ sẽ thuê một tài xế kiêm vệ sĩ riêng cho con. Anh ta sẽ chịu trách nhiệm về sự an toàn của con. Sắp tới mẹ con mình sẽ chuyển tới một căn biệt thự rộng rãi hơn căn chung cư hiện tại.

Thỉnh thoảng khi không có người ngoài thì hai mẹ con nàng vẫn nói chuyện với nhau bằng tiếng Hàn Quốc. Giang Thúy Vy với khuôn mặt ngây thơ vô số tội vẫn đang cúi xuống nhìn những ngón tay đan của mình, nàng lí nhí đáp, lời đáp của một cô bé rất ít nói:

– Con biết rồi.

Đó quả thật là một căn biệt thự rộng lớn và tách bạch với xung quanh như một biệt phủ. Giang Na Ra phải tuyển thêm một dì giúp việc nữa. Mẹ nàng là một người ưa thích sự yên tĩnh nên cả căn biệt thự sân vườn rộng lớn như vậy cũng chỉ có hai mẹ con nàng, hai cô gì giúp việc và một chú vệ sĩ kiêm tài xế, tổng cộng năm người.

Giang Thúy Vy hiện tại đã là một nữ sinh lớp mười một tròn mười bảy tuổi. Cơ thể nàng ngày càng hoàn thiện, cao ráo ngọt ngào như một kiều nữ. Chú tài xế Đồng Duy Quang mới chở nàng đi học về. Giang Thúy Vy vừa bước xuống xe đã chạy ngay ra bể bơi, trên người chỉ còn có hai mảnh vải, nàng quay đầu lại nói với Đồng Duy Quang:

– Chú cất ba lô và váy áo giúp cháu nhé.

Nàng có thói quen khi sắp về nhà thì thường cởi bộ đồ nữ sinh trao cho Đồng Duy Quang để chú đưa cho cô giúp việc giặt giũ, nàng cởi ngay trên xe, quả thật nàng là một cô gái thích gia ơn cho đàn ông. Như thường lệ chú úp mặt vào bộ đồng phục nữ sinh còn nóng hổi ẩm ướt của Giang Thúy Vy để tận hưởng mùi hương xử nữ còn lưu lại.

Đồng Duy Quang năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng vẫn còn độc thân, ông nội chú là cán bộ từ thời tiền khởi nghĩa, hy sinh rất sớm nên cha chú được nhà nước định hướng vào ngành công an, coi như là một sự đền ơn đáp nghĩa. Đáng tiếc trong quá trình học nghiệp vụ, cha chú phát bệnh mà qua đời, vì vậy suất đó được chuyển giao sang cho chú, thật là đến đời cháu nội vẫn còn được hưởng phúc của ông nội để lại. Tốt nghiệp trường an ninh, Đồng Duy Quang trở thành một cảnh sát hình sự mẫn cán, nhưng sau gần mười năm trong nghề, chú đã xin ra khỏi ngành bởi tính cách chú thích tự do tự tại hơn. Đương nhiên với hồ sơ lý lịch sạch sẽ như vậy, chú thường được những gia đình thượng lưu giàu có trong xã hội mời làm cận vệ.

Hiện tại Giang Thúy Vy đã nhảy ùm xuống bể bơi lượn lờ như một nàng tiên cá. Đây là một bể bơi vô cực rất rộng, kích thước phải bằng một sân bóng rổ. Bơi lặn thỏa thuê, Giang Thúy Vy bắt đầu cưỡi lên chiếc mô tô nước mini rẽ nước phóng đi khắp bể bơi hình ô van.

Nàng vốn là một cô gái thích cảm giác mạnh, Giang Thúy Vy thích chờ cho những đợt sóng nhân tạo sủi bọt xanh biếc được tạo ra liên tiếp dày đặc rồi nàng bắt đầu phi chiếc mô tô nước cưỡi lên những con sóng đó. Những lúc như thế nàng thường rít lên vì quá sung sướng và phấn khích.

Người ta thường nói, đằng sau một cuộc vui lại là một nỗi buồn man mác. Dù đời sống vật chất của Giang Thúy Vy có đầy đủ bao nhiêu thì nỗi cô đơn tịch mịch vẫn luôn chầu chực bao phủ lấy một tiểu thư lầu cao gác tía như nàng. Chiếc mô tô nước khựng lại giữa lòng bể bơi rộng lớn, nàng khoanh tay trên tay lái, tựa cằm suy nghĩ miên man. Bất chợt nàng nhận ra Đồng Duy Quang đang lấm lét nhìn mình. Cũng dễ hiểu thôi, một người con gái như Giang Thúy Vy đang nghiêng đầu chau mày suy nghĩ thì đừng nói là ánh trăng rằm, đừng nói là những vì sao, dung nhan ấy còn đẹp hơn cả những thứ gì đẹp nhất. Nàng phóng chiếc mô tô nước tới gần Đồng Duy Quang rồi nhổm dậy cười nói:

– Chú xuống chơi mô tô nước cùng với cháu nhé.

Đồng Duy Quang nghiêm trang đáp:

– Tôi phải giám sát sự an toàn cho tiểu thư.

Nói tới đây Đồng Duy Quang chợt nghĩ, bà chủ đi suốt ngày, tiểu thư lúc nào cũng lủi thủi một mình, nếu mình từ chối không khỏi làm tiểu thư thất vọng. Chú liền trút bỏ bộ trang phục vệ sĩ, hào hứng nói lại:

– Vậy để tôi chở tiểu thư cho có bạn.

Chiếc mô tô nước lại phóng vi vu khắp bể bơi, phần thân trước Giang Thúy Vy áp sát vào phần thân sau Đồng Duy Quang không còn một kẽ hở, hai đầu vú nàng tưởng như hai chiếc sừng cắm phập vào tận hai lá phổi của chú, hai cánh tay nàng vòng ra trước khóa chặt lấy phần cơ bụng rắn chắc, và hai đùi nàng kẹp chặt lấy hai má đùi Đồng Duy Quang như chiếc gọng kìm.

Giang Thúy Vy khẽ tựa đầu vào tấm lưng trần rộng lớn, mỗi khi chiếc mô tô nước hãm lại để chuyển hướng thì lực quán tính khiến cả hai như dính chặt vào nhau, mái tóc nàng theo gió thổi tung về phía trước chẳng khác gì những chiếc xúc tu bạch tuộc đang bấu lấy khuôn mặt con nhà võ của Đồng Duy Quang. Chiếc mô tô nước một lần nữa khựng lại giữa lòng bể bơi, quay mòng mòng tại chỗ cũng như sự vô định trong tâm tư Đồng Duy Quang. Giang Thúy Vy đã cảm nhận được sự biến đổi của chú, nàng nói một câu rất nhỏ nhưng chấn động như tiếng sét bên tai Đồng Duy Quang:

– Anh muốn hôn âm đạo em đúng không?

Không chờ Đồng Duy Quang trả lời, nàng đã nằm ngửa ra trên yên chiếc mô tô nước, hai gót chân gác lên hai bên tay lái chờ đợi. Đồng Duy Quang bàng hoàng xoay người lại hỏi:

– Tiểu thư làm gì vậy?

Giang Thúy Vy hơi chau mày tiếp tục tự cởi chiếc áo ngực và chiếc quần nhỏ rồi nói một cách dứt khoát:

– Đồ làm phách, em đếm đến ba, nếu anh không làm thì em sẽ vào nhà ăn trưa đấy, chẳng phải anh rất thích ngửi mùi hương dưới váy em sao? Đừng tưởng em không biết.

Giang Thúy Vy mới chỉ lớn thêm một tuổi nhưng phong thái của nàng đã ra dáng một cô chủ nhỏ. Đương nhiên hạng người làm chủ như nàng không thích kiểu làm bộ làm tịch như vậy của Đồng Duy Quang.

Đồng Duy Quang lập tức ngồi xuống chỗ để chân của chiếc mô tô nước, hai chân chú buông thõng xuống mặt nước, chú bắt đầu úp mặt vào âm đạo Giang Thúy Vy, hai chân nàng cũng gác lên hai vai của chú để tăng sự tiếp xúc, hai bàn tay nàng đan vào hai bàn tay Đồng Duy Quang thành một liên kết khớp linh động mà vững chắc. Bây giờ nàng đã có khả năng khống chế và điều tiết âm khí trong cơ thể mình để không chảy sang bạn tình một cách ồ ạt như xưa, điều này khiến cho Đồng Duy Quang không bị đạt cực khoái quá sớm như thầy hiệu phó Phan Huy Vũ.

Hiện tại Đồng Duy Quang đã trồi hẳn lên khỏi mặt nước như một lính thủy đánh bộ chuẩn bị đột kích vào sào huyệt đối phương, chú cởi chiếc quần bơi rồi xuống tấn đứng trên chỗ để chân của chiếc mô tô nước theo thế mã tấn, chú móc ra chiếc dương vật to bằng cổ tay Giang Thúy Vy rồi chĩa thẳng ngắm nghía kỹ mục tiêu hướng tới âm đạo nàng. Giang Thúy Vy liền lấy bàn tay che âm đạo lại, nhìn Đồng Duy Quang với ánh mắt tinh nghịch cười nói:

– Em không cho, anh chỉ được hôn thôi.

Nhìn dáng vẻ lấn cấn tức cười của chú, Giang Thúy Vy nhấc chân khỏi hai bờ vai chú, nàng xoay thân hình thành một vòng tròn trên yên chiếc mô tô nước, giờ đây đầu nàng đã hướng về phía Đồng Duy Quang, nàng ngửa cổ nói:

– Đưa dương vật vào miệng em đi.

Chỉ chờ có thế, hai tay Đồng Duy Quang tóm lấy hai bầu vú nàng để làm điểm tựa rồi chú cắm chiếc dương vật vào miệng Giang Thúy Vy như cắm chiếc chìa khóa vào ổ khóa, chú đưa ra đưa vào liên tục dồn dập như sóng vỗ bờ, chiếc mô tô nước cũng chao đảo dữ dội, toàn bộ mặt nước xanh biếc đang phẳng lặng trong bể bơi cũng bắt đầu dậy sóng như gặp giông bão.

Trời bỗng đổ một cơn mưa bóng mây, đám mây kia từ đâu trôi đến, tại sao sớm không đến muộn không đến mà lại đến lúc đôi nam nữ đang mây mưa như vậy, phải chăng đây là ý trời, phải chăng đây là sự cảm ứng giữa ba yếu tố trời – đất – người, tam tài thiên địa nhân đã hợp nhất. Cơn mưa bất chợt như kích thích dục vọng của hai người lên đến đỉnh điểm, Giang Thúy Vy quờ quạng với hai bàn tay bấu lấy hai bên hông Đồng Duy Quang, tất cả các liên kết có thể hình thành đều đã thành hình, lệnh đã khớp. Bỗng nghe tiếng một người hỏi, trong giọng nói mang đầy ý châm chọc:

– Tiểu thư làm gì đấy?

Giang Thúy Vy cảm thấy quả tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực rồi rơi rụng chìm nghỉm xuống tận đáy bể. Người hỏi câu này đang cầm một chiếc ô rộng lớn đứng trên bờ, đó chính là cô giúp việc. Bữa trưa đã chuẩn bị xong nên cô ra đón nàng vào ăn. Giang Thúy Vy giật mình ngồi dậy, lấy ngón tay quẹt ngang miệng ra chiều bẽn lẽn không biết dấu đâu cho hết vì miệng nàng còn đang dính đầy tinh dịch trắng như sữa bò tươi của Đồng Duy Quang. Cô giúp việc cười hiền trách yêu nàng:

– Tiểu thư lại còn ăn vặt nữa, lát nữa ăn cơm cô nấu sẽ mất ngon đấy. Với lại tiểu thư giờ đã thành người lớn rồi, lúc bơi phải mặc đồ tắm chứ, gặp cô thì không sao, lỡ chú Đồng Duy Quang nhìn thấy thì sao.

Hai cô cháu dắt nhau đi dưới ô vào nhà. Cô giúp việc luôn coi Giang Thúy Vy như con gái mình, điều này hoàn toàn chẳng phải là thói xu nịnh thường thấy của kẻ cấp dưới đối với người cấp trên, đơn giản bởi vì Giang Thúy Vy là một cô gái quá khả ái.

Trở lại với Đồng Duy Quang, nhờ giác quan nhạy bén của một vệ sĩ, chú đã cảm nhận được tiếng bước chân người đến gần, và bằng một tốc độ phi thường của người luyện võ, chú đã lặn xuống bể bơi như một chú cá đang ngoi lên mặt nước đớp mồi thì gặp tiếng động liền quẫy đuôi lượn mất tăm. Đương nhiên chú đã kịp phóng ra toàn bộ tinh dịch vào miệng Giang Thúy Vy. Thật là một cuộc giao hoan kịch tính gay cấn hệt như một thước phim điện ảnh.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyensextv99.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Tiểu thư Giang Thúy Vy
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện liếm chân
Tình trạng Update Phần 4
Ngày cập nhật 28/11/2025 01:32 (GMT+7)

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Nghĩa địa vùng ven đô
Quán nhỏ ven rừng, bên cạnh là bãi tha ma. Mưa rừng nghe rào rào trên mái lá. Quán nhỏ đìu hiu, tắt đèn đi ngủ sớm. Hai người chồng hờ nằm hai bên, bà góa chồng nằm giữa. Bà góa chợt nứng lồn bất tử, bèn xoay sang gác chân lên thằng chồng nhí, mới tuyển được vài hôm nay. Tay bà góa bắt đầu...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện bóp vú Truyện bú lồn Truyện bú vú Truyện móc lồn
Hai chị em sinh đôi
Linh và Huyền Trâm là hai chị em sinh đôi trong một gia đình nghèo ở ngoại thành Hà Nội. Hai chị em có đặc điểm giống nhau y hệt về hình dáng nhưng lại hoàn toàn khác nhau về tính cách. Linh thì có vẻ hiền dịu còn Huyền Trâm thì lại hơi có chút đanh đá nhưng chính vì thế mà lại được nhiều...
Phân loại: Truyện sex ngắn Con gái thủ dâm Đụ tập thể Làm tình tay ba Truyện người lớn Truyện sex Full Truyện sex học sinh Truyện sex phá trinh
Tình yêu muộn màng
Tối hôm đó tôi cứ nằm trằn trọc mãi, nhớ tới những âm thanh ấy làm cho cả người tôi bứt rứt, khó chịu, ngược lại về tâm lý thì tôi lại cảm thấy như thế thật có lỗi, mà rốt cuộc có lỗi vì lý do gì tôi lại không thể giải thích được, tôi quyết định giữ kín chuyện này và không...
Phân loại: Truyện sex ngắn Đụ lỗ đít Đụ máy bay Sextoy Truyện bú cặc Truyện sex cô giáo
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba