Ngoài Hồng Loan thì khoả cầu thủy tinh này còn giam nhốt thêm mấy nghìn linh hồn khác, hầu hết đều là những kẻ ở Hạ Hầu gia kia dùng vũ lực thu lấy nên bị tổn hao rất nhiều, không ai còn trọn vẹn, thậm chí có nhiều linh hồn vì không gian chật hẹp mà dính chặt lấy nhau thành một đoàn dị dạng, tiếng kêu gào than khóc từ oán linh vang lên không dứt.
Cũng may phần hồn của Hồng Loan chỉ mới bị thu không lâu, vẫn chưa bị dung nhập với đám hồn phách hỗn tạp kia. Vì để tránh khỏi việc bọn họ vừa ra ngoài liền bị tiêu tán hoàn toàn, Chu Cương Liệt cẩn thận rót thêm một đoàn hồn lực của mình từ đầu ngón tay vào trong Trấn Hồn Châu.
Chút hồn lực nho nhỏ thẩm thấu vào mấy nghìn linh hồn kia giúp họ ôn dưỡng tốt không quá suy bại, chỉ cần duy trì đến khi những kẻ này bước vào truyền tống trận đi đến được Địa Phủ liền tốt, sẽ không bị hồn phi phách tán nữa.
Hành động này Chu Cương Liệt chỉ tiện tay làm, xem như tích một chút âm đức, về sau có thể thu thập thêm một đợt niệm lực công đức chúng sinh đương nhiên không lỗ a.
Mất vài phút để mấy nghìn linh hồn hồi phục tương đối xong xuôi hắn mới dứt khoát siết nhẹ bàn tay đem Trấn Hồn Châu bóp nát. Ngay lập tức một đám nhân ảnh mờ ảo theo đó được thả ra, những kẻ này đều là nhân tộc, phần đông trong đó còn là tu sĩ có khí tức đạo hạnh nhưng lúc này đây đều yếu ớt suy bại đến cùng cực giống như chỉ cần một cơn gió liền sẽ đem họ thổi tan.
Mấy nghìn người có kẻ mất tay, thiếu chân, cụt đầu, thậm chí chỉ còn nửa người bò lê lết trên đất, linh thể chập chờn mờ nhạt gần như trong suốt, vài đoàn linh hồn vì bị giam giữ quá lâu mà dính lại với nhau trông cực kỳ tật nguyền như một bộ phim kinh dị.
Bầu không khí cứ điểm vốn âm u yên tĩnh vì sự xuất hiện của một đám hồn ma này mà trở nên ồn ào náo loạn, tiếng kêu khóc gào thét cao vút vang dội làm hai tên quỷ sai vốn đang lười biếng đứng gác cũng bị kinh động.
Bọn chúng tay cầm tỏa Hồn Liên như u linh lướt tới phía trước đứng trên hõm đá giữa núi mà nhìn xuống quan sát tình huống. Khi thấy dưới chân núi xuất hiện thêm một đám hồn ma kỳ dị ồn ào, số lượng còn đông đúc như thế làm hai tên này cũng ngớ người ra nhìn lẫn nhau đầy kinh ngạc.
Cứ điểm Chiêu Hồn Trận này của bọn họ nằm ở phía Bắc nước Sở, được xem là vùng hoang vu khá vắng người so với những khu vực phồn thịnh khác, xung quanh chỉ có vài toà thành phủ quy mô trung hạ.
Tuy bao quát cả mười vạn dặm nhưng số lượng người chết hằng ngày thu nạp cũng chỉ nhiêu đó, hôm nay lại tự nhiên xuất hiện một đám kỳ dị, không những đông gấp đôi mà còn vô cùng hỗn loạn huyên náo không chịu Chiêu Hồn Trận áp chế.
Trong đầu hai tên quỷ sai không ngừng phỏng đoán, không lẽ vùng này xuất hiện tà tu hay yêu quỷ hoành hành chuyên môn giết người phân hồn? Nhìn thảm trạng của mấy nghìn linh hồn bên dưới bọn họ chỉ có thể nghĩ đến hướng đó mới hợp lý nhất mà thôi.
Nhưng lúc này, một trong hai quỷ sai tinh mắt hơn đã phát hiện không đúng, bên trong đám tàn hồn còn có hai cỗ khí tức mang hơi thở của người sống. Gã này liền truyền âm cho đồng bạn, hai tên đồng thời chăm chú cẩn thận quan sát.
Không nhìn thì thôi, vừa ngó qua người nam nhân vóc dáng cao lớn trong bộ áo bào đen kia liền khiến cả hai như muốn lập tức quỳ rạp xuống bái lạy ngay. Đó là bản năng khi thấy được cường giả chí cao viễn siêu bọn họ, người kia toàn thân tuy nội liễm nhưng xung quanh người vẫn lưu chuyển từng trận khí tức thần đạo cùng niệm lực tinh thuần.
Đây là thứ mà chỉ có các bậc thần tiên trên Thiên giới mới sở hữu, không lẫn vào đâu được. Người kia chắc chắn là thần, hơn nữa dựa vào độ nồng đậm của công đức chi lực cùng khí tức thần đạo còn là một vị chủ thần cực kỳ cường hãn, cực kỳ cao cấp.
Tước vị có khi còn vượt xa cấp trên của cấp trên của cấp trên hai người ở Địa Phủ. Hai tên quỷ sai sắc mặt đã trắng nay càng trắng hơn không ai bảo ai lập tức hướng về phía Chu Cương Liệt quỳ rạp xuống khấu đầu bái lạy.
Nếu chỉ là tu sĩ bình thường dù tu vi cao hơn vài giai bọn họ cũng chỉ cùng lắm là nể mặt ba phần gật đầu chào hỏi, nhưng Chu Cương Liệt là mang đến cho họ cảm giác như đang đứng trước mặt thượng cấp có thể quyết định cả sinh tử lẫn tiền đồ, vậy nên cả hai chẳng hề ngần ngại quỳ liền quỳ, bái liền bái không chút do dự.
Chu Cương Liệt đối với hạ lễ của hai cái quỷ sai nho nhỏ kia cũng không để vào mắt, hắn tùy tiện phất tay, lại chỉ vào một đoàn vong hồn đang kêu gào đau đớn ý bảo họ giải quyết cho tốt. Hai quỷ sai cũng lập tức hiểu ý vội vã đứng lên, lại hướng hắn khấu đầu một lần.
Một tên sau đó liền từ trong ống tay áo đen kịt lấy ra một vật tạo hình như chiếc chuông nhỏ bằng đồng trông cực kỳ mục nát sứt mẻ, mặt chuông ẩn ẩn khắc nổi vài loại phù triện nào đó tương đối phức tạp.
Tên kia lập tức khu động bàn tay lắc nhẹ mấy cái, thanh âm đinh đang đầy sứt sẹo vang lên nghe có chút chói tai lại khiến Quan Tùng vốn là Địa Tiên vẫn cảm thấy váng đầu hoa mắt, thần hồn chấn động kịch liệt như sắp rơi vào mê mang.
Vật này gọi là Phược Linh Chung, một bảo vật cấp Địa Tiên có tác dụng chấn nhiếp linh hồn khiến họ rơi vào mê mang chịu sự khống chế của kẻ thi triển. Dù chỉ là cấp Địa Tiên nhưng để đối phó với đám linh thể tu sĩ sứt mẻ không trọn vẹn kia vẫn dư sức, quỷ sai thông thường ít sử dụng tới vật này trừ phi đụng phải những đạo hồn phách khó nhai.
Mấy nghìn tàn hồn kia cũng tức khắc chịu ảnh hưởng của tiếng chuông, bọn họ đình chỉ giãy giụa, tiếng kêu gào ma mị thống khổ cũng ngưng bặt trả lại vùng núi đồi không gian yên tĩnh tuyệt đối.
Theo quỷ sai liên tục lắc chuông, bọn họ giống như đạt được sự triệu gọi nào đó, từng người đờ đẫn bước đi hòa nhập vào hàng ngũ linh hồn từ từ tiến về phía hang núi có truyền tống trận đến Quỷ Môn Quan.
Dù bị thiếu mất vài phần thân thể nhưng không thành vấn đề, kẻ nào đi được vẫn cứ đi, ai mất chân thì phiêu phù trôi nổi trên không vẫn có thể tiến tới, đám linh hồn bị dính cục vào nhau vẫn giữ nguyên như thế mà lăn qua, xuống tới Âm Ty tự khắc có người giúp họ tách rời nhau ra.
Chu Cương Liệt cũng nhanh tay vận dụng hồn lực giữ lấy linh thể mờ nhạt của Hồng Loan, lại từ xung quanh nàng bố trí một loại hộ thể cương khí giúp tránh đi sự ảnh hưởng của Phược Linh Chung kia.
Hồng Loan dù đã được hắn trọng tâm dùng hồn lực tẩm bổ duy trì nhưng lúc này hiển hiện ra trông vẫn cực độ suy yếu. Thân thể bên dưới mờ nhạt gần như trong suốt không nhìn ra được những đường cong gợi cảm lồi lõm như cũ nữa.
Khuôn mặt mang màu tái nhợt của linh thể, ánh mắt nàng mơ màng đờ đẫn không có chút biểu cảm gì, dù đối diện là phu quân hay vị chủ nhân mà mình ngày nhớ đêm mong nàng cũng không thể phát sinh chút cảm xúc khác lạ.
Chu Cương Liệt tiến tới gần, đáy mắt hắn hiện rõ sự ôn nhu cùng thương tiếc cho vị hồng nhan mệnh bạc này, nội tâm cũng thực lòng hối lỗi vì đã về trễ để nàng chịu liên lụy hủy thân. Nàng vẫn như vậy, nét đẹp nhẹ nhàng thanh lệ, dù đã kinh qua vạn nhân chi dâm vẫn giữ được khí chất đoan trang thục nữ.
Nàng không đẹp theo kiểu kinh diễm lồng lộn như những cái tiên tử thần nữ thoát tục kia mà mang đậm nét phong tình gần gũi với thế tục hơn. Chính điều đó đã tạo nên một loại phong vị riêng biệt hấp dẫn Chu Cương Liệt khiến hắn năm đó vừa nhìn liền động tâm không tiếc đem tiên đan ra cứu chữa rồi chiếm đoạt nàng về tay tận tình hưởng thụ một phen.
Nay sau hơn trăm năm gặp lại đã âm dương hai ngả khiến hắn vô cùng đau lòng. Hắn đối với bất kỳ nữ nhân nào đã cùng mình ái ân đều nhớ rất rõ và dành cho họ sự quan tâm cùng bao dung sâu sắc, dù chỉ là một nữ nô hay bạn tình một đêm, hắn luôn tìm mọi cách bù đắp cho các nàng từ vật chất đến tinh thần.
Hai tên quỷ sai nhìn thấy cảnh này cũng không dám lắm lời vội cúi đầu bái chào một lần nữa rồi lui về chỗ cũ thực hiện chức trách giám sát linh hồn đi vào trong động.
“Hồng Loan… nương tử… a… aaa…”
Quan Tùng nhìn thấy bóng hình mờ nhạt nhưng quen thuộc trước mắt lúc này mới lão lệ tuông dòng, hắn quỳ sụp xuống trước mặt nàng ôm mặt khóc lớn không màng hình tượng, cả người run lên bần bật.
Đôi bàn tay thô ráp vươn ra phía trước như muốn ôm chặt lấy đoàn linh thể mong manh ấy nhưng sau mấy mươi hơi thở hắn cũng không dám nhích thêm chút nào. Hắn sợ, sợ huyết khí trên người mình làm ảnh hưởng khiến nàng tiêu biến, sợ tất cả chỉ là ảo tưởng chạm vào liền bay mất.
Hồng Loan thì vẫn vậy, nàng đứng yên trong quang tráo bảo hộ, khuôn mặt thùy mị ngây ngốc không thể hiện ra chút biểu cảm nào, dù trước mặt là hai người nam nhân mà đời này nàng tâm niệm nhất. Càng nhìn càng khiến Quan Tùng dằn vặt đau đớn thêm gấp bội.
“Được rồi, đã không còn sớm nữa, để nàng vô ưu mà lên đường đi thôi.” Chu Cương Liệt tiến đến bên cạnh khẽ vỗ vai tên nam nhân lụy tình kia một cái nhắc nhở, đồng thời cũng truyền vào cơ thể hắn một đạo thuật pháp giúp tĩnh tâm định thần.
Quan Tùng nhanh chóng kìm nén xúc động lau đi khóe mắt, bàn tay bên dưới vẫn siết chặt đến rướm máu cố gằn giọng hỏi.
“Tiền bối… là định đưa nàng đi bằng cách nào? Không lẽ cũng xếp hàng giống đám người kia?”
“Tất nhiên không, Âm Dương Lộ chỉ dành cho những linh hồn thông thường, nếu đi theo bọn họ sẽ phải tiếp nhận đầy đủ quy trình kiểm tra tính danh xét luận công tội, như vậy khả năng cao Hồng Loan sẽ phải bị đày xuống Minh Ngục chịu hình phạt.”
“Nhưng như đã nói, ta có con đường khác sẽ giúp nàng bỏ qua hết tất cả các bước thủ tục rườm rà trực tiếp đi đến Nại Hà Kiều rồi luân hồi chuyển sinh.”
Chu Cương Liệt lắc đầu giọng tràn đầy tự tin, sau đó hắn không đợi lâu tại chỗ bắt đầu thi thuật, ngón tay nhẹ bấm pháp quyết, miệng lầm bầm đọc một đoạn chú ngữ.
‘U minh chi môn khai huyền phủ…
Dạ du quỷ thần thính triệu phó.
Huyền cơ đạo lực thông âm dương…
Cấp cấp như luật lệnh!’
Lời của hắn vừa dứt, cả ngọn núi thấp bỗng rung nhẹ lên một cái, Chu Cương Liệt cảm giác được bản thân đã hình thành một tầng liên hệ đến cõi hư vô mờ mịt nào đó. Hai tên quỷ sai phát hiện động tĩnh cũng hơi giật mình lại tiến tới mép núi ló đầu tò mò nhìn xuống sau đó cả hai lại lần nữa không hẹn mà cùng quỳ rạp cúi đầu bái lạy như tế sao.
Bọn họ có phản ứng thái quá như vậy cũng đúng thôi, bởi vì bên dưới chân núi trước mặt vị tồn tại như thần minh kia lúc này đã xuất hiện một hắc động tỏa ra âm khí nồng đậm nặng nề, từ bên trong đó một thân ảnh quỷ dị từ từ bước ra.
Kẻ vừa mới xuất hiện mang theo từng luồng u minh chi khí cuồn cuộn quấn quanh, dáng vẻ trông vô cùng dữ tợn, thân hình cao lớn hơn ba mét tràn đầy cơ bắp rắn chắc. Vừa nhìn liền biết đây không phải nhân tộc, hắn có một khuôn mặt ngựa đen kịt, mõm dài nhô về phía trước, hai lỗ mũi phì phò thở ra từng luồng nhiệt lưu nóng hổi.
Đôi mắt hắn rực lên u minh chi khí lạnh lẽo như xuyên thấu linh hồn khiến ai nhìn vào cũng khiếp sợ. Bờm ngựa bốc cháy từng đoàn quỷ hỏa xanh lè, ngọn lửa lập lòe tỏa ra khí tức âm lãnh thiêu đốt không gian xung quanh tạo thành từng trận gợn sóng cùng thanh âm xèo xèo.
Trong tay kẻ này nắm chặt một đôi song câu liêm, lưỡi hái sắc lạnh lấp lóe hàn quang, quanh eo còn giắt thêm một đoạn trường tiên nhìn qua giống như làm từ cột sống của một loài đại xà nào đó. Mỗi bước chân của hắn, vó ngựa nặng nề đạp xuống để lại vết móng đen kịt cháy khét, mặt đất hơi rung chuyển, âm khí lan tỏa tê buốt.
Sự xuất hiện của kẻ này khiến đám linh hồn xung quanh vốn đang di chuyển rất có trật tự đều trở nên xao động kinh hoàng mất kiểm soát mà kêu gào thảm thiết, tiếng u hồn lệ quỷ rít lên từng đợt.
“Tham… Chúng tiểu nhân tham kiến Tứ Gia đại nhân!”
Hai tên quỷ sai vừa bò vừa bay không dám chậm trễ vội vã đi xuống chân núi hướng về đầu đại mã kia kính cẩn hành lễ. Biết làm sao được, vị này chính là một trong các quỷ tướng có danh tiếng bậc nhất Địa Phủ, Tứ Gia Mã Diện.
Hắn cùng với Tam Gia Ngưu Đầu hợp thành một đôi chính là nỗi khiếp sợ của tất cả những linh hồn dù là loại cứng đầu cứng cổ nhất. Không những sở hữu thực lực hùng mạnh mà hung tính cũng vang xa, kẻ nào trên đường Hoàng Tuyền dám ở trước mặt họ sinh sự gây rối đều phải nhận lấy kết cục không hề tốt đẹp.
Nhẹ thì không cần xét xử luận tội trực tiếp áp giải tới Minh Ngục chịu khổ hình kéo dài hàng chục tới hàng trăm năm, nặng hơn có thể bị xém xuống sông Vong Xuyên trở thành cô hồn dưới đáy sông vạn kiếp bất phục hoặc đánh cho hồn phi phách tán tại chỗ.
Đường đến luân hồi gặp phải các vị quan gia là rồng cũng phải điệu thấp nằm xuống, là hổ cũng phải ngoan ngoãn cụp đuôi. Ở đây họ là luật, mọi lời nói hay hành động tùy ý liền dễ dàng định đoạt phán quyết số phận của một linh hồn.
Nếu so sánh tương đương Địa Phủ với một công ty lớn ở thời hiện đại thì quỷ sai chỉ là những nhân viên làm công ăn lương ở tầng dưới chót nhất, cả ngày cắm đầu vào làm tốt công việc của mình. Phía trên họ còn có cấp quản lý, trưởng phòng, trưởng bộ phận, mà Mã Diện là ở cấp giám đốc bộ phận chuyên về mảng thu thập và dẫn độ linh hồn.
Tức là sếp của sếp của sếp của sếp bọn họ, tầng thứ lãnh đạo cao cấp bậc này đám nhân viên quèn như quỷ sai tầm vài chục tới cả trăm năm chưa chắc được diện kiến một lần, thế mà hôm nay Tứ Gia đại nhân lại tự thân xuất hiện ở cái cứ điểm tầm thường này bảo sao hai tên không hoảng cho được.
Mã Diện giống như không để ý tới hai tên lính quèn đang hành đại lễ với mình, đầu ngựa lắc lư đưa mắt quét qua xung quanh, lỗ mũi phun ra một làn hơi nóng giọng oang oang như chuông đồng đầy khí chất bễ nghễ của kẻ bề trên quát hỏi.
“Hí… ngọ… Là kẻ nào đã dùng phép triệu hồi bổn gia?”
Thanh âm của tên này giống như tự nhiên có kèm theo nội tại chấn nhiếp linh hồn, vừa phát ra đã làm mấy nghìn cô hồn dã quỷ rung rinh như sắp tiêu tán đến nơi. Cả Quan Tùng là Địa Tiên cũng cảm thấy đầu óc ong ong đau nhức khó chịu, may mà có Chu Cương Liệt ở phía trước giúp hắn hóa giải bớt một bộ phận lực lượng.
Không biết là do tên đầu ngựa này quá cao hay vì cái thói quen ngửa cổ nhìn đời bằng lỗ mũi mà hắn lại hoàn toàn không phát hiện ra hai con người sống sờ sờ dù chỉ đang đứng kế bên. Quả nhiên là nhân vật đến từ cõi U Minh, cách hành xử vô cùng độc đáo a.
Chu Cương Liệt vì có việc nhờ vả nên cũng không chấp thái độ hách dịch xấc láo của con ngựa này, hắn điềm nhiên bảo hộ Hồng Loan cùng Quan Tùng ở phía sau, giọng thờ ơ đáp lại.
“Là ta.”
“Hí… ngọ… Ngươi sao? Ngươi…”
Mã Diện lúc này mới từ từ cúi cái cổ cao nghêu của mình xuống nheo mắt đánh giá nơi giọng nói vừa mới thốt ra, nhưng khi vừa nhìn thấy người nam nhân bộ dáng cà lơ phất phơ đang đứng đó hắn bỗng trợn tròn mắt, mồm há ra quên cả khép lại.
Cũng giống như hai tên quỷ sai kia, Mã Diện vừa nhìn liền phát hiện khí tức thần đạo tinh thuần cùng công đức niệm lực như hải triều quấn từng vòng quanh người Chu Cương Liệt. Đây không khác gì một tấm lệnh bài chứng minh thân phận Thiên giới tôn quý bậc nhất.
Mà Mã Diện là nhân vật cấp cao nên càng là nhìn ra nhiều manh mối hơn, tu vi của người trước mặt hắn không thể nhìn thấu, cả cấp bậc khí tràng thần đạo bậc này phải là chính thần đã có tên trong tiên ban do Thiên Đế tự mình sắc phong mới có được.
Thế tức là nam nhân này cấp bậc tước vị ít nhất không hề thua kém vị Đại Gia Thôi Phán Quan ở Địa Phủ, thậm chí có khi còn lớn hơn ngang hàng với chư vị điện chủ Diêm La Điện luôn cũng không chừng.
Lăn lộn ở chốn quan trường nhiều năm Mã Diện đã học hỏi và đúc kết ra rất nhiều kinh nghiệm sống, đối với những nhân vật nhìn qua sâu không lường được như này hắn cần phải cẩn trọng đối đãi, lấy lòng được thì càng tốt, ít nhất không thể để bản thân đắc tội.
Vừa nghĩ đến đây, thái độ trên mặt của gã đầu ngựa này bỗng quay ngoắc ngay tắp lự, hắn hơi khom người về phía trước, trên bản mặt ngựa hiện rõ nét cười xu nịnh lấy lòng không còn chút ngông cuồng quan liêu hách dịch giống như khi nãy nữa.
“Hí hí… ngọ… Hạ quan Mã Diện, đứng thứ tư trong nhà nên mọi người hay gọi là Tứ Gia, gặp qua tiên hữu. Chẳng hay ngài dùng thuật triệu hoán ta tới đây có điều gì cần chỉ bảo?”
Nhìn thấy cấp trên của mình phút trước còn uy phong thét ra lửa hiện tại lại bày ra bộ dáng hèn mọn khúm núm lấy lòng như vậy hai tên quỷ sai chỉ biết nhìn nhau, trong mắt toàn là kinh hoàng khó tin.
Trước đó bọn họ cũng đã quan sát vị nam tử kia, cho rằng đã đánh giá hắn đủ cao rồi, hiện tại mới biết bản thân mình mắt chó còn chưa xứng tầm, một tồn tại mà đến cả cấp tổng như Tứ Gia cũng phải quỳ liếm vậy chẳng phải trực tiếp ngang ngửa với Diêm Vương hay sao? Hai tên không ai bảo ai lại hướng về phía người kia tiếp tục lạy rồi, họ có cảm tưởng một ngày hôm nay số lần mình quỳ bái phải bằng cả trăm năm cộng lại mất.
“Được rồi, đứng dậy đi, bổn tôn hôm nay có chút việc âm giới cần nhờ ngươi, không cần phải đa lễ.” Chu Cương Liệt gật nhẹ đầu giọng hơi giãn ra.
Mã Diện nghe thế liền cười đầy nịnh nọt, bàn tay lại khẽ ra hiệu cho quỷ sai rút lui, hai tên kia hiểu ý cấp trên vội vái thêm một cái rồi nhanh nhảu quay về đúng chức trách.
“Hí hí… Tiên hữu có đại sự cần nhờ lão tứ ta tất nhiên sẽ cố gắng hết sức mình mà làm rồi. Cơ mà chẳng hay tiên hữu đến từ đâu, hiện đang giữ chức vị gì có tiện nói ra cho hạ quan được biết hay không?”
Mã Diện trả lời giọng đầy hào sảng nhưng hắn vẫn cẩn thận dò hỏi kỹ lưỡng. Chu Cương Liệt cũng không định giấu giếm thân phận, hắn không trả lời trực tiếp mà chỉ âm thầm buông thả khí tức cùng hơi thở chân thật, trong đáy mắt lóe lên một tia tinh quang sáng ngời.
Là quan cấp cao của Địa Phủ Mã Diện tất nhiên có được sự hiểu biết hơn hẳn so với đám quỷ sai tay chân kia. Vừa cảm nhận được khí tràng cùng hơi thở đậm mùi khởi nguyên của đối phương hắn liền minh bạch lai lịch của vị trước mặt. Điều này càng làm Mã Diện càng thêm rùng mình, cơ thể lại khom thấp hơn một chút.
Đích thị là khí cơ của Tinh Chủ không thể sai được, mà suốt mấy trăm năm nay tinh quân duy nhất hạ phàm đang dạo chơi nhân gian chỉ có vị Tham Lang kia mà thôi.
Dù bọn họ thân ở Địa Phủ nhưng tin tức tam giới cũng cực kỳ linh thông, hơn trăm năm trước khiến quần tinh hỗn loạn suýt hủy diệt Tây Hải, cách đây vài ngày còn vừa một hơi đồ sát mấy vạn tu sĩ ẩn thế đem hồn cùng xác bọn họ đều triệt để xóa sổ không kẻ nào may mắn rơi được xuống Minh Giới.
Đây là một tên sát tinh so với quỷ tướng như bọn họ còn máu lạnh tàn nhẫn vô tình hơn gấp bội, không thể chọc vào được a.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 60 |
| Ngày cập nhật | 30/10/2025 05:33 (GMT+7) |