Từ những quán trà hẻo lánh nơi thôn dã đến các tửu lâu phồn hoa ở kinh thành, từ những tán tu cô độc đến các đại tông môn cao cao tại thượng, khắp nơi đều xôn xao về trận chiến kinh thiên động địa giữa Sở quốc, Vô Lượng Kiếm Các và Tuyết Liên Cung – một tông môn mới nổi lên ở đại lục hơn trăm năm nay.
Tin tức được truyền đi qua đủ loại phương thức, từ phi kiếm truyền thư, pháp khí đưa tin đến những lời thì thầm giữa các tu sĩ trong những buổi tụ hội. Câu chuyện về trận đại bại của Sở quốc đã trở thành tâm điểm khiến cả thiên hạ không khỏi kinh ngạc và bàn tán không ngớt.
Những ai chưa từng chứng kiến, nay qua lời kể sống động của các tu sĩ may mắn có mặt đều cảm thấy như chính mình đang lạc vào một giấc mộng hoang đường, vừa kinh hoàng vừa mê hoặc.
Giới tu sĩ, đặc biệt là nam giới không khỏi nóng ran trong lòng, bàn tán không ngớt về những chi tiết “nóng bỏng” được tiết lộ, khiến đề tài này trở thành cơn sốt không thể dập tắt.
Đề tài đầu tiên trong các câu chuyện trà dư tửu hậu tất nhiên là việc Sở Vương Khương Dẫn vì dọn đường cho bá nghiệp mở mang bờ cõi đã liên thủ với Vô Lượng Kiếm Các, một tiên tông vừa mới xuất đạo vài năm gần đây, huy động lực lượng hùng hậu đến mức khiến người ta rùng mình.
Hơn năm mươi vạn binh sĩ, cưỡi pháp thuyền lướt mây, cùng hàng vạn đệ tử kiếm các khí thế ngút trời, được dẫn dắt bởi những kiếm tu mạnh mẽ sắc bén nhất. Thêm vào đó, còn có sự góp sức của các thế gia và tông phái nội Sở, tạo nên một đạo quân hùng tráng chưa từng thấy.
Thậm chí còn có tin đồn rằng vị kiếm tiên đứng sau Vô Lượng Kiếm Các đích thân trấn trận, đảm bảo chiến thắng không chút nghi ngờ. Với nội tình hùng hậu như vậy, ai cũng nghĩ rằng Tuyết Liên Cung, một tông môn cấp Địa Tiên sẽ dễ dàng bị nghiền nát như cát bụi trước cơn bão, không có cơ may giãy giụa.
Nhưng ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người, Tuyết Liên Cung đã cho thấy nội tình sâu không lường được của mình, như một ngọn núi băng ẩn dưới mặt biển, thường ngày chỉ lộ ra phần nổi vô cùng điệu thấp. Chiến tích duy nhất thành danh chính là trận chống lại ngoại địch Đông Hải hơn trăm năm trước, và hôm nay các nàng lại một tiếng hót làm thiên hạ chấn kinh.
Đại cung chủ của Tuyết Liên Cung – Đãng Hồng Trần, một nữ tử vốn kín tiếng ít ai thấy mặt hóa ra đã thành công lập đạo, bước nửa bước vào cảnh giới Chân Tiên, khí thế kinh hồn, đủ để khiến các đại năng phải e dè. Chưa dừng lại ở đó, tông môn này còn liên tục xuất ra Tiên nhân, từng người một hiện thân như những ngôi sao sáng giữa bầu trời u ám.
Đỉnh điểm của trận chiến là khoảnh khắc một vị Tiên nhân của Tuyết Liên Cung đột phá ngay tại chiến trường, dẫn động thiên phạt kinh thiên. Lôi kiếp giáng xuống như cơn thịnh nộ của trời xanh, không chút nương tay quét sạch năm mươi vạn đại quân Sở quốc và hơn vạn đệ tử Vô Lượng Kiếm Các. Trong biển lôi đình cuồn cuộn, hình thần câu diệt, không một ai may mắn sống sót, ngay cả cặn bã cũng không còn sót lại.
Trong số những người ngã xuống, đáng chú ý còn có Khương Việt, Hộ Quốc Đại Tướng Quân, con trai thứ hai của Sở Vương Khương Dẫn. Một nhân vật từng được xem là niềm hy vọng của Sở quốc, giờ đây hóa thành tro bụi giữa lôi kiếp.
Trận chiến này không chỉ khiến Sở quốc nguyên khí đại thương, mà còn đẩy Khương Dẫn vào vị thế tội đồ. Năm mươi vạn binh sĩ, phần lớn là phàm nhân, bị nướng sạch trong một trận chiến của tu sĩ, trở thành vết nhơ không thể gột rửa trong đời Sở Vương.
Cay đắng hơn, sát nghiệp nhân quả từ vụ thảm sát này không thể đổ lên đầu Tuyết Liên Cung, bởi tất cả đều là do thiên kiếp giáng xuống. Chẳng lẽ Sở quốc còn dám ngửa mặt lên trời đòi công đạo hay sao?
Khương Dẫn trộm gà không thành còn mất cả nắm gạo, để lại một vương triều rạn nứt, quốc vận long khí tổn hao nghiêm trọng, e rằng phải mất cả trăm năm sau mới mong phục hồi. Tiếng oán than, chửi bới từ thân nhân của hàng vạn binh sĩ xấu số vang lên khắp nơi, như những lưỡi dao đâm vào uy tín của Khương thị nhất tộc.
Điều khiến giới tu sĩ xôn xao hơn cả chính là chuyển biến chóng mặt của cuộc thảo phạt. Ban đầu tưởng chừng chỉ là một trận quét sạch đơn giản, nhưng rất nhanh chóng, nó đã leo thang thành một cuộc tiên nhân chi chiến kinh thiên động địa.
Vô Lượng Kiếm Các với nội tình hùng hậu, đã xuất động tiên nhân siêu việt phàm giai đích thân tham chiến, khí thế như muốn nuốt chửng cả toà tuyết phong hùng vĩ không chừa bất kỳ đường sinh cơ nào cho địch nhân.
Thế nhưng, Tuyết Liên Cung lại thể hiện ra toàn bộ nội tình ẩn tàng hết sức khủng bố, lớp lớp bài tẩy được lật mở, khiến kẻ địch không kịp trở tay. Dù Vô Lượng Kiếm Các có tiên nhân xuất động, các nàng vẫn không hề lép vế, thậm chí còn chiếm thế thượng phong tuyệt đối.
Tiên nhân phía Tuyết Liên Cung hiện thân như những đóa hoa nở rộ giữa bão tuyết, từng người một bước ra, mang theo khí thế áp đảo, khiến trận chiến trở thành một vở kịch bi hài cho phe Sở quốc và Kiếm Các.
Điều làm các tu sĩ nam giới nóng ran hơn cả chính là việc Tuyết Liên Cung thực sự giống như chốn bồng lai lạc thú giữa nhân gian, một nơi mà mỹ nhân tiên tử tụ hội, vừa xinh đẹp tuyệt luân, gợi cảm nóng bỏng, lại mạnh mẽ không gì sánh nổi.
Các nàng liên tục xuất hiện, nàng sau lại càng hơn nàng trước, như một bức tranh bách mỹ đồ sống động khiến người có mặt chứng kiến không khỏi si mê.
Trong số đó, nổi bật nhất phải kể đến hai vị tiên tử vốn tọa trấn tại nước Tần, Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê. Danh tiếng của các nàng vốn đã cực thịnh từ nhiều năm về trước, chiến tích đánh vào Tây Hải vẫn còn in đậm trong tâm trí mọi người, là bạch nguyệt quang trong lòng bao thế hệ tu sĩ.
Tần Mộ Uyển, với vẻ đẹp thanh thoát như sương mai, da trắng như tuyết, đôi mắt long lanh chứa đựng muôn vàn bí ẩn, từng khiến vô số nam nhân cam nguyện quỳ gối dưới chân. Vương Nhã Khuê thì lại mang vẻ quyến rũ yêu hoặc ma mị, thân hình đầy đặn, đường cong gợi cảm, nụ cười khuynh đảo chúng sinh.
Các nàng vốn là biểu tượng của sự cao quý ở Tần quốc, nhưng nay hiện thân tại Tuyết Liên Cung trợ giúp tham gia trận chiến khiến thiên hạ kinh ngạc, càng thêm phần huyền bí cho tông môn này.
Nhưng đặc biệt hơn cả, phong thái phóng đãng của các vị tiên tử càng làm người ta không khỏi đỏ mặt tim đập nhanh. Các nàng mỗi người một vẻ hoàn mỹ vô cùng, lại không hề ngại ngần phô bày cơ thể, thậm chí trút bỏ xiêm y lõa thể khoe trọn những đường cong mỹ miều cùng nơi tư mật đặc sắc, khiến người quan khán được phen no mắt.
Có nàng tiên nữ trần truồng gảy đàn ngón tay lướt trên dây tơ, thân thể uốn éo theo điệu nhạc, làn da trắng mịn lấp lánh dưới ánh trăng, bộ ngực đầy đặn rung động theo từng nốt nhạc, làm không khí trận chiến trở nên mê hoặc lạ thường.
Vài nàng khác thì uốn éo múa may phô dâm công khai, đôi chân thon dài xoay vần, hông lắc lư, nơi tư mật thoáng ẩn thoáng hiện. Thậm chí không ngại trước bao nhiêu vạn con mắt chăm chú, các nàng thủ dâm ân ái rên rỉ những câu từ gợi dục, tiếng thở dốc hòa quyện với tiếng gió tuyết tạo nên một bức tranh bách mỹ đồ hoàn mỹ, vừa trần tục lại phiêu diêu phóng đãng. Tất cả như một giấc mộng xuân khiến giới tu sĩ bàn tán không ngớt, vừa kinh hãi vừa khao khát.
Đặc biệt nhất không ai khác chính là vị thần nữ trấn tràng Tuyết Liên Cung – một tồn tại mà tất cả những ai có mặt đều phải cúi đầu kính ngưỡng.
Nàng là hiện thân của sự hoàn mỹ, phong thái kiêu sa quý phái bức nhân lại phong tình vạn chủng tựa vưu vật mà thiên địa ban tặng thế gian.
Thân hình nàng như được tạc từ ngọc bích tinh khiết nhất, da thịt trắng hồng lấp lánh, đường cong uyển chuyển mê hoặc, bộ ngực cao vút đầy đặn như hai quả tuyết lê chín mọng, eo thon nhỏ nhắn có thể ôm trọn trong vòng tay, mông tròn lẳn săn chắc khiến người ta không khỏi tưởng tượng huyên thuyên.
Đôi chân dài thẳng tắp thon thả, dẫn lối đến nơi tư mật hồng hào bí ẩn, như một đóa hoa nở rộ giữa tuyết trắng, vừa thánh khiết tuyệt luân lại toát ra sự dâm mị lẳng lơ cực điểm, như một nữ ma đầu quyến rũ chúng sinh vào vòng xoáy dục vọng.
Khuôn mặt nàng đẹp đến mức không thể tả xiết, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng muôn vàn bí mật, lông mi dài cong vút, môi đỏ mọng ướt át, nụ cười nửa miệng vừa thánh thiện như tiên nữ giáng trần lại vừa dâm đãng như hồ ly tinh quyến rũ.
Mái tóc đen nhánh buông xõa lấp lánh ánh sáng huyền ảo, toàn thân nàng toát lên khí chất cao quý không thể xâm phạm, nhưng từng cử chỉ lại đầy khiêu khích khiến nam nhân nào cũng phải điên đảo thần hồn, vừa muốn tôn thờ như nữ thần vừa muốn lao vào chiếm đoạt như một món đồ chơi dâm mỹ.
Nhưng khi nghĩ đến nàng, những người từng có mặt tại thời điểm đó lại không thể nhớ nổi dung mạo nàng ra sao, cả tên tuổi cũng quên mất, giống như thần nữ đã ngăn cách không cho những phàm giai thấp kém được quyền nhung nhớ về nàng vậy.
Dù có tu sĩ đã dùng lưu ảnh ngọc để ghi hình lại, nhưng khi mở ra toàn bộ những gì liên quan đến vị thần nữ kinh diễm đó đều được che đậy bằng một tầng sương mù huyền ảo, chỉ có thể nhìn thấy thấp thoáng dáng hình gợi cảm kia, đường cong mờ ảo khiến người ta càng thêm khao khát mà không thể thỏa mãn.
Đó như một lời nguyền, bảo vệ sự thánh khiết của nàng khỏi ánh mắt phàm tục nhưng đồng thời cũng khơi dậy dục vọng vô tận trong lòng kẻ chứng kiến.
Trận chiến sau đó phải nói là cực kỳ đặc sắc, một vở kịch mà thần nữ đóng vai chính, thể hiện ra chiến lực vượt qua tất cả. Dù kẻ địch là năm cái tiên nhân ai nấy đều mạnh mẽ siêu việt phàm tục, với pháp thuật kinh hồn, kiếm khí ngút trời, lực lượng dời non lấp bể nhưng trước mặt nàng họ lại không thể gây ra chút sóng gió nào.
Thần nữ ung dung ngạnh kháng, từng chiêu thức của kẻ địch bị nàng hóa giải dễ dàng như trẻ con đùa giỡn. Nàng vừa chiến đấu, vừa thể hiện phong thái uyển chuyển yêu mị dâm đãng của mình ra cho bọn họ xem đến no mắt.
Thân thể nàng lướt qua không trung, xiêm y mỏng manh bay phấp phới, lộ ra những đường cong mê hoặc, đôi tay vung vẩy pháp quyết, nhưng cử chỉ lại đầy khiêu khích như đang mời gọi.
Giữa chừng thần nữ còn để chúng nhân quan khán được phen no mắt, nàng vứt bỏ sạch sẽ mấy món xiêm y vốn nhỏ bé mỏng manh không che đậy được gì, hoàn toàn khoả thân khoe trọn những đường cong lả lướt khiêu dâm nhất.
Kết cục trận chiến này từ khi nàng xuất hiện gần như đã được định đoạt, không hề có chút dị biến nào, năm tiên nhân kẻ bị tiêu diệt người bị chế trụ, Vô Lượng Kiếm Các đại bại thảm hại.
Sau khi tiên nhân chi chiến kết thúc, còn có một màn chấn động nhân tâm phía sau – một buổi thịnh yến kinh thế hãi tục, nơi mà những thứ dâm dục trần trụi nhất được phơi bày không chút e ngại.
Thần nữ ngự trị trên lầu cao, như một nữ vương thống trị dục vọng đem hàng vạn tu sĩ bên dưới xem như quân cờ mua vui. Yến tiệc với những món ngon sơn hào hải vị đậm mùi dâm uế, nước tiểu cùng âm tinh làm rượu.
Theo nàng ra lệnh từng màn chơi thử thách lạ lẫm khó đỡ diễn ra, các tu sĩ bị ép bộc lộ hết những bản chất xấu xa nhơ nhuốc nhất, từ thủ dâm công khai đến ân ái tập thể, từ những trò chơi dâm loạn với các tiên tử đến những cuộc thi kỳ khôi.
Theo lời kể của những tu sĩ may mắn đã chứng kiến mọi chuyện tại hiện trường, người nghe cũng khó mà tin, còn tưởng họ bịa đặt nói quá. Sau khi xác nhận nhiều lần qua lưu ảnh ngọc và lời chứng thực, các nơi mới bàng hoàng, không khỏi rùng mình trước sức mạnh và sự phóng đãng của Tuyết Liên Cung.
Tuyết Liên Cung kia rốt cuộc là nơi nào? Sao lại có tiên nhân bậc đó ngự trị? Phải chăng là hang ổ của tà tu chuyên môn dùng tình dục chứng đạo, thải bổ, song tu?
Nhiều người còn mạnh miệng lên án cho rằng đây là thế lực tà ma ngoại đạo, nên bị tru diệt để giữ gìn đạo thống. Nhưng mà với chiến lực cỡ đó, năm cái tiên nhân tới cũng không làm gì được thì ai lại ngu dốt dám đứng ra thảo phạt các nàng đây?
Bọn họ chỉ có thể bàn tán suông, trong lòng vừa sợ hãi vừa khao khát khiến tin đồn càng thêm lan rộng. Trong các tửu lâu, tu sĩ tụ tập bàn luận, có kẻ cười nhạo sự kiêu ngạo ngu dốt của Sở quốc, có kẻ kinh thán trước nội tình của Tuyết Liên Cung.
Cũng không thiếu người luyến tiếc vì không thể tận mắt chiêm ngưỡng cảnh bách mỹ quần loan cùng tư thái dâm diễm của vị thần nữ trong truyền thuyết kia. Trong khi đó, các thế lực khác bắt đầu nhìn Tuyết Liên Cung bằng ánh mắt khác, vừa kính nể vừa e dè.
Và đúng như Chu Cương Liệt và hệ thống đã dự tính trước đó, mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở tin đồn, không hề gây ra bất cứ ảnh hưởng gì thực chất đến Tuyết Liên Cung.
Dù sao sau thời đại Phong Thần mới qua vài trăm năm, Thiên Đình mới lập cần một thời gian củng cố quyền bính, hệ thống thần tiên quản hạt nhân gian vẫn chưa được thiết lập nên dù thiên hạ có xuất hiện đại sự nếu chưa chạm đến ngưỡng quy tắc của thiên điều thì bên trên cũng không chú ý tới.
Việc ưu tiên hiện nay của chúng thần vẫn là tập trung chú ý tìm ra căn cơ của hạo kiếp thiên địa mà Thiên Cơ Tinh Quân cùng Thái Thượng Lão Quân đã thôi toán ra trước đó.
Trong Điện Kiến Nghiệp của vương cung nước Sở, bầu không khí nặng nề như đá tảng đè ép lên lồng ngực khiến người có mặt đều khó thở. Đại điện rộng rãi hùng tráng, được dựng bằng cột đá cẩm thạch cao vút, khắc họa rồng phượng tinh xảo, vốn là nơi biểu thị uy quyền tối thượng của Sở quốc.
Hai bên chính điện, bá quan văn võ đứng thành hai hàng ngay ngắn. Một bên là quan văn mặc quan phục chỉnh tề, áo gấm thêu hoa văn tinh tế, mũ ô sa cân đối, nhưng đầu cúi thấp không dám ngẩng lên.
Bên kia là các võ tướng khôi giáp sáng choang nhưng khí thế oai hùng ngày thường giờ đây hoàn toàn bị nỗi sợ hãi và áp lực đè nén, ánh mắt họ lảng tránh, không dám đối diện vị quân chủ trên cao kia.
Tất cả đều cảm nhận được cơn giông bão sắp tới, một cơn giông bão bắt nguồn từ hung tin kinh hoàng vừa truyền về từ Phiêu Tuyết Lĩnh.
Trên long ỷ đúc vàng khảm ngọc, Sở Bình Vương Khương Dẫn ngồi bất động, thân hình gầy guộc, tiều tụy như một lão nhân đã bước qua thời kỳ hoàng kim của đời người.
Mãng vân bào thêu tứ trảo rộng thùng thình phủ lên người ông, cố gắng che đậy thân thể nhăn nheo nhưng không thể giấu nổi sự suy kiệt rõ rệt. Đầu đội mũ miện, rèm châu treo trên long mão che khuất nửa khuôn mặt cùng đôi mắt mờ đục sâu thẳm ánh lên tia đau đớn và phẫn uất khó che giấu.
Hàm râu bạc trắng rung động nhè nhẹ theo từng nhịp thở, đôi tay gầy gò nắm chặt một phần thư báo hỏa tốc vừa được gửi về từ phương Bắc. Tờ giấy tuyên mỏng manh ấy dường như nặng tựa ngàn cân, mỗi dòng chữ như một nhát dao đâm sâu vào lòng vị quân chủ khiến ông già đi thêm vài tuổi chỉ trong khoảnh khắc.
Thư báo kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra tại Phiêu Tuyết Lĩnh, từng chi tiết rõ ràng, sắc nét, nhưng lại tàn nhẫn đến mức khiến Khương Dẫn khó tin. Nếu không phải mật thư đến từ thân tín tuyệt đối trung thành, ông đã cho rằng đây là một câu chuyện bịa đặt để bôi nhọ uy danh của Sở quốc.
Năm mươi vạn tinh binh, lực lượng hùng hậu mà ông ta tự hào, được tuyển chọn kỹ lưỡng từ khắp các châu huyện đã bị diệt sạch trong lôi trì, thi cốt vô tồn, không để lại chút dấu vết. Hàng vạn tu sĩ của Vô Lượng Kiếm Các, tiên môn mà ông ta xem là chỗ dựa vững chắc cũng tan biến trong biển lôi đình, không một ai sống sót.
Đau đớn hơn cả, Khương Việt, con trai thứ hai của ông, Hộ Quốc Đại Tướng Quân, người mà Khương Dẫn đặt kỳ vọng lớn lao, giao phó trọng trách thống lĩnh đại quân cũng đã bỏ mạng trong đám loạn quân, uất ức mà chết, không kịp để lại một lời trăn trối.
Năm năm trước, Khương Dẫn đã đưa ra một quyết định táo bạo, lập Vô Lượng Kiếm Các làm quốc giáo, cho phép họ thu nhận tín đồ, lan truyền đạo pháp, biến Sở quốc thành bàn đạp để tiên môn này vươn lên thống trị đại lục.
Trong mắt ông, Vô Lượng Kiếm Các là tồn tại vô địch dưới bầu trời, với hàng chục Địa Tiên, phía sau còn có tiên nhân chân chính chống lưng, đủ sức quét ngang thiên hạ. Kể cả Hoàng Triều Đại Chu với hai lão bất tử Địa Tiên kia cũng không thể sánh bằng sức mạnh của tiên nhân.
Khương Dẫn từng mơ mộng rằng trong thời đại của mình, ông sẽ tự tay đánh ra một mảnh giang sơn, thay thế hoàn toàn Đại Chu, lên ngôi thiên tử, ghi danh sử sách như Chu Vũ Vương phạt Trụ năm xưa. Bá nghiệp mà các đời tiên tổ nhà Khương thị chưa thể hoàn thành ông ta tin mình sẽ là người thực hiện, để lại công tích ngàn năm vạn năm lưu truyền.
Nhưng những ảo vọng ấy vừa mới nhen nhóm, vừa mới nảy mầm, đã bị hiện thực tàn khốc giáng cho một cú đau điếng. Phiêu Tuyết Lĩnh, một nơi nhỏ bé ở phương Bắc, tưởng chừng chỉ là cái gai dễ nhổ lại trở thành nấm mồ chôn vùi tham vọng của ông ta.
Vô Lượng Kiếm Các, tiên môn mà ông ta đặt trọn niềm tin hóa ra không phải là ngọn núi bất khả chiến bại. Họ mang theo tiên nhân, hàng chục Địa Tiên và một đạo quân hùng hậu nhưng trước Tuyết Liên Cung tất cả đều nhỏ yếu không đáng một xu.
Sở Bình Vương nắm chặt tờ giấy tuyên, khớp tay trắng bệch, đôi mắt mờ đục ánh lên tia phẫn nộ xen lẫn tuyệt vọng. Lưng ông còng xuống như một lão giả đã bước vào thời kỳ thiên nhân ngũ suy, chỉ còn cách nấm mồ một bước chân.
Đại điện im phăng phắc, không một ai dám lên tiếng, chỉ có tiếng rèm châu trên long mão khẽ va vào nhau tạo nên âm thanh lanh canh yếu ớt. Bá quan văn võ cúi đầu không dám nhìn thẳng vào vị quân chủ đang chìm trong đau đớn.
Họ biết trận bại này không chỉ đơn giản mất đi năm mươi vạn quân mà còn là sự sụp đổ của uy tín Sở quốc, là vết nhơ không thể gột rửa trong triều đại Khương Dẫn.
Quốc vận long khí, thứ mà các đời vương triều dày công xây dựng giờ đây tổn hao nghiêm trọng, đừng nói chi đến hoành đồ bá nghiệp, Sở quốc thời gian kế tiếp e là sẽ trở thành miếng mồi ngon để cho các chư hầu khác chực chờ xâu xé.
Ngô quốc ở phía Đông, còn có Tần quốc, Tấn quốc ở phía Tây cùng cơ số các tiểu chư hầu khác vốn đã lăm le thèm khát đất đai rộng lớn của Đại Sở từ lâu. Bọn chúng sẽ không bỏ qua cơ hội giậu đổ bìm leo này.
Nếu không thể nhanh chóng vãn hồi bình định cục diện thì cơ nghiệp giang sơn Đại Sở do Khương thị lập nên mấy trăm năm đều sẽ trở thành bụi bặm lịch sử. Tất cả bá quan lúc này đây đều đang mong chờ chỉ lệnh của vị đại vương trên long ỷ kia, mong hắn thoát khỏi ngu muội, bình tĩnh đưa ra quyết sách hợp lý.
Khương Dẫn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt quét qua đại điện nhưng không ai dám đối diện. Ông muốn hét lên, muốn trút giận, nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra một tiếng thở dài nặng nề.
Hung tin này quá sức chịu đựng, không chỉ vì mất quân, mất con, mà còn vì sự sỉ nhục mà Tuyết Liên Cung đã giáng xuống. Bên dưới tờ mật báo kia còn có một dòng.
Khương Nguyệt Nga, công chúa Sở quốc, con gái thứ ba của tiên vương Khương Lộc, xếp theo bối phận thì Khương Dẫn phải gọi nàng ta là cô. Nàng đã sớm rời khỏi gia tộc đi theo Đãng Hồng Trần từ hơn trăm năm trước, bước vào con đường tu đạo không màng đến quyền bính nhân gian.
Khương Dẫn luôn biết sự tồn tại của vị cô ruột này, cũng nhiều lần liên hệ để nàng quay lại tọa trấn Khương thị, nếu nhờ đó mà kéo được Tuyết Liên Cung về tiếp tục phục vụ hoàng gia thì càng tốt. Nhưng bao nhiêu năm qua nàng vẫn nhất quyết từ chối, ông ta cũng không có cách nào ép buộc.
Trong mật thư ghi rất rõ, Khương Nguyệt Nga hiện là phó cung chủ Tuyết Liên Cung. Ở giữa trận tiền trước ánh mắt hàng vạn người chứng kiến đã tuyên bố cùng Khương thị đoạn tuyệt quan hệ. Sau đó còn dùng hành động lõa thể, phô bày sự dâm tiện lẳng lơ của mình để bôi nhọ mặt mũi thể diện của vương tộc Khương gia.
“Khục… phụt…”
“Đại vương!”
“Đại vương!!! Mau, gọi ngự y! Đưa đại vương xuống, hộ giá…”
“Người đâu, mau tới! Hộ giá…”
Hai mắt Khương Dẫn tối sầm, ngụm máu nghẹn khuất nơi cổ lúc này không nhịn được rốt cuộc liền phun ra đem giấy tuyên thấm đẫm một màu đỏ tươi. Thái giám, cung nhân cùng bách quan có mặt nháo nhào cả lên vội vã hô hoán, đại điện phút chốc loạn thành một đoàn, nhưng Khương Dẫn không thể nghe lọt bất cứ thứ gì nữa.
Ngày hôm nay ông ta đã mất hết, quốc vận, lòng dân, bá nghiệp và cả thể diện toàn bộ đều bị dìm xuống bùn lầy đen tối. Khương Dẫn từng mơ về một vương triều bất bại, nhưng giờ đây, ông chỉ còn là một lão nhân cô độc trên long ỷ, đối mặt với tàn tích của giấc mộng tan vỡ.
Rốt cuộc Sở vương cũng đã hiểu rõ đạo lý.
“Tu tiên giả dĩ lực can thiệp vào quyền bính nhân gian, đây chính là họa…”
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 60 |
| Ngày cập nhật | 30/10/2025 05:33 (GMT+7) |