Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 10/05/2022 website đổi sang tên miền mới: truyensextv99.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Ma đạo tu tiên » Phần 9

Ma đạo tu tiên - Tác giả Bá Thắng


Update Phần 10

Phần 9: Bí Mật Gia Tộc – Song Tu Cấm Kỵ

Dưới ánh trăng bàng bạc, Lâm Phong và Lâm Thanh Nhã ngự kiếm phi hành, lướt qua rừng sâu, trở về thành Hưng Việt sau ba tháng mắc kẹt trong hang động. Khi bóng dáng hai chị em hiện ra trước cổng Lâm gia, cả gia tộc nhốn nháo. Lâm phu nhân, một mỹ phụ khoảng bốn mươi xuân, dáng vẻ thanh tao, phượng bào lam sắc ôm sát thân hình mặn mà, mái tóc đen mượt búi cao, chạy ra ôm chầm lấy hai người, nước mắt lấp lánh trên khuôn mặt thanh tú. “Phong nhi, Nhã nhi, các con còn sống!” Giọng nàng nghẹn ngào, đôi mắt phượng tràn đầy lo âu và yêu thương. “Mẹ đã tìm các con khắp nơi, ba tháng trời không tin tức, mẹ sợ các con đã gặp bất trắc! Các con là máu thịt của mẹ, mẹ không chịu nổi nếu mất các con!” Nàng ôm chặt Lâm Phong, rồi kéo Thanh Nhã vào lòng, nước mắt rơi xuống vai họ, giọng run run: “Mẹ chỉ cầu trời cho các con bình an, để gia đình ta mãi đoàn viên!”

Các chị còn lại – chị hai Hàn Nhi, chị sáu Linh Nhi, chị bảy Tố Nhi, và nha hoàn Tiểu Mai – vây quanh, ánh mắt đỏ hoe. Hàn Nhi, dáng vẻ lạnh lùng nhưng thanh tú, đôi mắt sắc như kiếm, giọng trầm tĩnh nhưng đầy cảm xúc: “Tiểu đệ, chị cả, chị đã dẫn người lục tung núi rừng, ngày đêm không nghỉ để tìm các người. Đệ không biết cả nhà lo đến phát điên thế nào đâu!” Linh Nhi, nhỏ nhắn, nắm tay Lâm Phong, giọng run: “Tiểu đệ, chị tưởng mất đệ mãi mãi! Đệ mà có mệnh hệ gì, chị không sống nổi!” Tố Nhi, hoạt bát, ôm chầm hắn, trách móc: “Đệ hư lắm, làm chị khóc cạn nước mắt! Đệ và chị cả đi đâu mà không nói một lời?” Tiểu Mai, nha hoàn xinh xắn, cúi đầu lí nhí, giọng nghẹn ngào: “Thiếu gia, tiểu thư, thấy các người bình an, nô tì mừng đến rơi lệ.” Lâm Phong mỉm cười, nắm tay các chị, giọng ấm áp: “Mẹ, các chị, Tiểu Mai, con xin lỗi đã làm mọi người lo. Con và chị cả bị Xích Dực Xà truy sát, mắc kẹt trong hang, nhưng may mắn thoát được.” Thanh Nhã gật đầu, ánh mắt phượng ánh lên tình ý: “Tiểu đệ nói đúng, chúng ta gặp cơ duyên lớn, nên mới sống sót.”

Họ kéo nhau vào đại sảnh, ánh nến lung linh chiếu sáng khuôn mặt mọi người. Cả nhà quây quần, hàn huyên về những ngày tháng nguy hiểm. Lâm Phong kể lại chuyện đối đầu Xích Dực Xà, giấu đi bí mật song tu, nhưng ánh mắt sắc bén của Lâm phu nhân dường như xuyên thấu tâm can hắn. Bất chợt, nàng cảm nhận linh khí bùng nổ từ hai chị em, kinh ngạc thốt lên: “Phong nhi, Nhã nhi, các con… đã đạt Trúc Cơ đỉnh phong?” Cả gia đình sững sờ, không khí như đông lại. Hàn Nhi tròn mắt, giọng lạnh lùng nhưng kinh ngạc: “Tiểu đệ, chị cả, sao có thể? Chỉ ba tháng mà tu vi các người tăng vọt như vậy? Đây là nghịch thiên!” Linh Nhi run run: “Đệ… đệ đúng là yêu nghiệt! Chị tu luyện bao năm mới Trúc Cơ sơ kỳ!” Tố Nhi há hốc mồm, phấn khích: “Trời ơi, quá đáng sợ! Các người như từ trên trời rơi xuống!” Tiểu Mai che miệng, ánh mắt ngưỡng mộ: “Thiếu gia, tiểu thư, các người thật phi thường!”

Lâm phu nhân, dù mừng rỡ, ánh mắt thoáng nghi hoặc, nhìn thẳng vào Lâm Phong: “Phong nhi, mẹ tu luyện bao năm, gian khổ biết bao, mới đạt Trúc Cơ đại thành. Còn con, mới bắt đầu tu luyện, đã đạt đỉnh phong? Nhã nhi cũng vậy? Có bí mật gì con giấu mẹ không?” Giọng nàng trầm xuống, vừa uy nghiêm vừa lo lắng, như muốn đào sâu tâm can hắn. Hắn cúi đầu, cười gượng: “Mẹ, chỉ là cơ duyên thôi. Con và chị cả tìm được di tích cổ, nhận truyền thừa, nên tu vi tăng nhanh.” Thanh Nhã phụ họa: “Mẹ, tiểu đệ nói đúng. Chúng con chỉ may mắn gặp kỳ ngộ.” Lâm phu nhân gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh, như muốn lột trần sự thật. Nàng thở dài, giọng dịu lại, đầy yêu thương: “Dù sao, các con bình an là mẹ yên tâm rồi. Phong nhi, Nhã nhi, các con là niềm tự hào của mẹ, là hy vọng của Lâm gia.” Nàng ôm cả hai, nước mắt lại rơi: “Mẹ chỉ mong gia đình ta mãi đoàn viên, không bao giờ chia cắt.”

Sau buổi hàn huyên, cả nhà ăn uống, cười nói, rồi mỗi người về phòng nghỉ ngơi. Nhưng trong lòng Lâm Phong, dục hỏa ma đạo vẫn bùng cháy như ngọn lửa không thể dập tắt. Đêm đêm, hắn lén lút song tu với các chị và nha hoàn, tận dụng Hợp Hoan Công Pháp để tăng tu vi. Đêm đầu, hắn lẻn vào phòng chị bảy Tố Nhi. Nàng mặc sa y mỏng, thân hình mềm mại, ánh mắt lấp lánh tình ý. Hắn đè nàng xuống, dương vật đâm sâu “bạch bạch bạch”, âm đạo nàng siết chặt như hoa sen ôm ngọc, nước nhờn tuôn như suối. Nàng rên: “Tiểu đệ… chị sướng quá… nhưng chúng ta không nên…” Hắn thì thầm: “Tố Nhi, chỉ vì tu luyện, chị đừng lo. Đệ sẽ bảo vệ chị.” Nàng cong người, rên: “Đệ… làm chị lạc lối rồi…” Hắn xuất tinh, nàng nuốt tinh dịch, sướng đến ngây dại, giọng run: “Tiểu đệ, chị… không hối hận khi ở bên đệ.” Đêm sau, hắn đến phòng chị sáu Linh Nhi, nàng nhỏ nhắn, mông cong vểnh. Hắn chơi nàng từ sau “bạch bạch bạch”, nàng rên: “Tiểu đệ… chị không chịu nổi…” Hắn đáp: “Linh Nhi, chị là của đệ, chúng ta sẽ cùng mạnh lên.” Với Tiểu Mai, hắn kéo nàng vào góc khuất, nàng ngậm dương vật “chụt chụt”, nuốt tinh dịch, rên: “Thiếu gia… nô tì như lạc vào tiên cảnh…” Với chị cả Thanh Nhã, cả hai quấn quýt, nàng ôm hắn, giọng dịu dàng: “Tiểu đệ, dù sai trái, ta chỉ muốn ở bên đệ mãi.” Hắn hôn nàng: “Chị, đệ sẽ không rời xa chị.”

Một đêm, Lâm phu nhân gọi hắn vào phòng riêng. Dưới ánh nến mờ ảo, nàng ngồi trên ghế gỗ mun, phượng bào lam sắc ôm sát thân hình mặn mà, cặp ngực căng tròn phập phồng, khuôn mặt thanh tú nhưng buồn rầu, đôi mắt phượng sắc lạnh nhưng tràn đầy đau đớn. Nàng thở dài, giọng trầm thấp, đầy cảm xúc: “Phong nhi, mẹ đã biết hết rồi. Con… đã làm chuyện kia với Thanh Nhã, Linh Nhi, Tố Nhi, và cả Tiểu Mai.” Hắn giật mình, quỳ xuống, giọng hối lỗi: “Mẹ, con biết mình sai! Nhưng con chỉ muốn mạnh lên, để bảo vệ mẹ, bảo vệ Lâm gia!” Nàng đứng dậy, nước mắt lấp lánh, ôm chầm lấy hắn, giọng nghẹn ngào: “Phong nhi, con là đứa con mẹ yêu thương nhất. Mẹ là chỗ dựa của các con, nhưng tu vi mẹ quá thấp, chỉ Trúc Cơ đại thành. Làm sao mẹ bảo vệ các con trước cường địch? Mẹ đã suy nghĩ rất lâu, tim mẹ như bị xé nát, nhưng… mẹ phải mạnh lên, vì các con, vì Lâm gia.”

Hắn kinh ngạc, giọng run run: “Mẹ, không cần đâu! Con sẽ mạnh lên, con sẽ gánh vác gia đình này, mẹ đừng làm vậy!” Nàng lắc đầu, ôm chặt hắn, nước mắt rơi trên vai hắn: “Phong nhi, đây là trách nhiệm của mẹ. Mẹ không thể để con một mình gánh vác. Mẹ chỉ xin con, đừng nói với các chị chuyện này. Mẹ… mẹ không muốn các con nghĩ mẹ sa ngã, không muốn các con khinh thường mẹ.” Nàng ngập ngừng, giọng ngượng ngùng nhưng kiên quyết: “Mẹ nghe nói, song tu không nhất thiết phải dùng… nơi đó, mà qua lỗ hậu cũng được. Như vậy, coi như không hoàn toàn nghịch luân. Phong nhi, con có đồng ý không?” Hắn sững sờ, nhưng dục hỏa ma đạo bùng cháy, hắn ôm nàng, hôn lên môi nàng, lưỡi quấn quýt “chụt chụt chụt”. Nàng đáp lại nhiệt tình, hơi thở nóng hổi, mùi hương cơ thể nàng, thanh khiết như hoa nhài hòa quyện linh thảo, ngọt ngào như mật ong, khiến hắn ngây ngất. Nàng thì thầm, giọng run rẩy: “Phong nhi, mẹ làm điều này vì gia đình. Con… đừng để mẹ hối hận. Mẹ yêu con, nhưng mẹ sợ… sợ mình không còn xứng làm mẹ con.”

Nàng quỳ xuống, đôi tay thon dài cầm dương vật hắn, lưỡi liếm đầu khấc “slurp slurp”, mút mạnh “chụt chụt”, vị mặn ngọt khiến âm đạo nàng co giật, dù nàng cố giữ không chạm vào. Hắn sướng tê tái, rên: “Mẹ… miệng mẹ quá hoàn mỹ, con sướng đến điên dại…” Nàng đỏ mặt, giọng ngượng ngùng: “Phong nhi, mẹ… chỉ muốn giúp con tu luyện. Đừng nói gì, mẹ ngượng lắm.” Hắn xuất tinh, tinh dịch nóng hổi phun vào miệng nàng, nàng nuốt xuống, vị mặn ngọt khiến âm đạo nàng phun “phụt phụt phụt”, dù nàng cố kìm nén. Nàng thở gấp, giọng run: “Phong nhi, linh khí trong mẹ… đang bùng nổ. Công pháp này… quả nhiên nghịch thiên.”

Hắn cởi phượng bào, lộ thân thể mặn mà của nàng, da trắng như ngọc, lấp lánh dưới ánh nến, cặp ngực căng tròn như tuyết lê, núm vú hồng hào như hoa đào, eo thon vẫn mịn màng, mông cong vểnh săn chắc. Hắn liếm khắp người nàng, từ cổ trắng ngần, thơm ngát như hoa nhài, xuống cặp ngực tròn đầy, lưỡi xoáy quanh núm vú “slurp slurp”, khiến nàng rên: “Phong nhi… mẹ… không chịu nổi… nhưng chúng ta là mẹ con…” Hắn thì thầm: “Mẹ, con chỉ muốn mẹ mạnh lên, con yêu mẹ hơn tất cả.” Nàng cắn môi, nước mắt lấp lánh: “Phong nhi, mẹ cũng yêu con, nhưng mẹ… sợ mình sa ngã, sợ mất đi tư cách làm mẹ.” Hắn cúi xuống lỗ hậu, nhỏ nhắn hồng halo như hoa cúc non, sạch sẽ và mịn màng, tỏa hương thơm nhẹ như hoa nhài. Hắn liếm quanh lỗ hậu “slurp slurp”, lưỡi đâm nhẹ vào, cảm giác mềm mại khiến dương vật hắn rung lên dữ dội. Nàng cong người, rên: “Phong nhi… mẹ… như lạc vào mộng cảnh… nhưng mẹ không muốn dùng nơi đó, chỉ lỗ hậu thôi…” Âm đạo nàng, hồng phấn như hoa sen, lông đen mượt như tơ, hột le lấp lánh như ngọc trai, phun nước “phụt phụt phụt”, dù nàng cố giữ không chạm vào, giằng xé: “Phong nhi, mẹ muốn giữ chút đạo đức… nhưng sao cơ thể mẹ lại phản bội thế này…”

Hắn đặt nàng nằm sấp trên giường, dương vật chạm vào lỗ hậu, từ từ đâm vào, phá lớp màng mỏng. Nàng kêu khẽ “ưm”, cảm giác đau nhói như kim châm, nhưng khoái lạc lạ lùng lan tỏa, lỗ hậu siết chặt dương vật, nóng ấm và mềm mại như nhung, khiến nàng rên “ưm ưm”: “Phong nhi… mẹ đau… nhưng sao lại khoan khoái thế này…” Hắn sướng đến tê dại: Lỗ hậu nàng chặt hơn cả âm đạo, siết lấy dương vật như muốn nuốt chửng, khoái lạc như sấm sét, linh khí ma đạo bùng nổ. Hắn rên: “Mẹ… lỗ hậu mẹ quá chặt, con sướng đến điên dại…” Hắn nhấp mạnh “bạch bạch bạch”, mỗi cú đâm sâu khiến lỗ hậu co thắt, nàng rên: “Phong nhi… mẹ… như tan chảy… nhưng mẹ làm điều này vì con, vì Lâm gia…” Âm đạo nàng phun nước “phụt phụt phụt”, dù nàng cố giữ không chạm vào.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc” vang lên dồn dập, như sấm sét giữa đêm khuya, giọng chị hai Hàn Nhi vang từ ngoài, lạnh lùng nhưng đầy lo lắng: “Mẹ, là con, Hàn Nhi! Con gặp khúc mắc nghiêm trọng trong Băng Tâm Công Pháp, mẹ phải giảng giải ngay, không thì con sợ tẩu hỏa nhập ma!” Lâm phu nhân giật mình, khuôn mặt tái nhợt, tim đập thình thịch như trống trận, mồ hôi lấm tấm, cố kìm nén tiếng rên, giọng run run: “Hàn Nhi, mẹ… đang bận tu luyện, rất quan trọng, không thể quấy rầy! Con về phòng trước đi!” Nhưng Hàn Nhi cố chấp, giọng kiên quyết, gần như van xin, như dao kề cổ: “Mẹ, không được! Con đã thử ba ngày, tâm thần rối loạn, mẹ phải giúp con ngay! Chỉ một chút thôi, mẹ, con xin mẹ!” Lâm Phong, dục hỏa bùng cháy, ánh mắt ma mị lóe lên, thì thầm: “Mẹ, cứ trả lời chị, con sẽ nhẹ nhàng, chúng ta không thể dừng.” Nàng hoảng hốt, giọng thì thầm gấp gáp, đầy sợ hãi: “Phong nhi, đừng! Chị con ngay ngoài cửa, nếu bại lộ, mẹ… mẹ không còn mặt mũi nhìn các con, không sống nổi!” Nhưng hắn, không kìm được dục vọng, lôi nàng đến sát cửa, đè nàng vào vách gỗ. Bất ngờ, hắn chuyển hướng, dương vật đâm vào âm đạo nàng, dù nàng đã yêu cầu chỉ dùng lỗ hậu. Âm đạo nàng, hồng phấn như hoa sen, siết chặt dương vật như lụa mềm ôm ngọc, nước nhờn tuôn trào như suối. Nàng hét lên “Aaa…”, âm thanh vang vọng, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm giác nguy cơ bại lộ khiến khoái lạc tăng gấp bội, như sóng thần nhấn chìm lý trí.

Hàn Nhi, ngoài cửa, giật mình: “Mẹ! Mẹ sao vậy? Có chuyện gì?” Lâm phu nhân cắn môi đến rướm máu, cố kìm nén, giọng run run: “Hàn Nhi, mẹ… mẹ vừa thử pháp thuật mới, hơi thất thố, không sao đâu! Con cứ nghe mẹ giảng!” Hắn nhấp mạnh “bành bành bạch”, âm đạo nàng co thắt, nước nhờn phun “phụt phụt phụt”, khoái lạc như sấm sét, hột le rung lên như ngọc trai bị kích thích, mỗi cú nhấp khiến nàng lên đỉnh, âm đạo co bóp dữ dội, như muốn nuốt chửng dương vật, cảm giác sướng tê tái lan từ đan điền lên toàn thân, như lửa thiêu đốt mọi giác quan, khiến nàng như lạc vào tiên cảnh. Nàng thì thầm, giọng tuyệt vọng: “Phong nhi, mẹ xin con, không được dùng nơi đó… mẹ không muốn nghịch luân…” Nhưng hắn thì thầm, giọng ma mị: “Mẹ, con không chịu nổi, âm đạo mẹ quá hoàn mỹ…” Cảm giác nguy cơ bại lộ khiến tim hắn đập thình thịch, dục hỏa bùng cháy dữ dội, khoái lạc tăng gấp bội bởi sự kích thích tột độ từ việc chỉ cách chị hai một cánh cửa mỏng. Nàng, dù giằng xé, cũng không thể cưỡng lại khoái lạc, âm đạo lên đỉnh lần thứ hai, co thắt mạnh mẽ, nước nhờn phun như suối, sướng đến ngây dại, rên khẽ: “Phong nhi… mẹ… sướng quá…”

Nàng cố kìm nén, giảng giải: “Hàn Nhi… tầng thứ ba… cần hòa quyện linh khí băng hàn với tâm thần… ưm… phải giữ tâm tĩnh, không để tạp niệm xâm nhập…” Hàn Nhi nghi hoặc: “Mẹ, con nghe tiếng gì lạ, như tiếng va đập. Mẹ đang làm gì?” Nàng vội đáp, giọng run: “Mẹ… mẹ đang vỗ pháp quyết, tiếng tay mẹ đập vào bàn gỗ thôi, không sao đâu!” Hắn được đà, chơi nàng vũ bão “bành bành bạch”, tiếng giao hợp vang cả phòng, âm đạo nàng co thắt, nước nhờn phun “phụt phụt phụt”, nàng lên đỉnh lần thứ ba, khoái lạc như điện giật, âm đạo siết chặt dương vật, hột le rung lên dữ dội, cảm giác sướng lan khắp cơ thể như ngọn lửa ma đạo bùng nổ. Cảm giác nguy cơ bại lộ khiến tim nàng đập thình thịch, mỗi cú nhấp của hắn như dao kề cổ, nhưng khoái lạc quá mãnh liệt, nàng không thể dừng lại. Hắn thì thầm: “Mẹ, mẹ giỏi quá, vừa giảng giải vừa làm con sướng…” Nàng thì thầm, giọng tuyệt vọng: “Phong nhi, mẹ xin con, chậm lại… chị con sẽ phát hiện, mẹ không chịu nổi nỗi hổ thẹn!” Nhưng nàng tiếp tục, giọng ngắt quãng: “Hàn Nhi… con phải vận chuyển linh khí qua kinh mạch đan điền… ưm… chậm rãi, không được vội vàng…”

Hàn Nhi lại hỏi, giọng lo lắng: “Mẹ, tiếng đó to lắm, mẹ chắc chắn ổn chứ?” Nàng cắn răng, giọng yếu ớt: “Mẹ… mẹ đang luyện pháp quyết mới, bàn gỗ rung thôi. Con cứ làm theo mẹ nói, đừng lo!” Hắn nhấp nhanh hơn “bành bành bạch”, nàng lên đỉnh lần thứ tư, âm đạo co bóp dữ dội, nước nhờn phun như suối, hột le rung lên như ngọc trai bị kích thích, cảm giác sướng tê tái khiến nàng như tan chảy, dù tâm trí giằng xé vì tội lỗi. Hắn xuất tinh lần đầu, tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào âm đạo, nàng cong người, âm đạo phun nước “phụt phụt phụt”, rên khẽ: “Phong nhi… mẹ… sướng quá…” Hắn thì thầm: “Mẹ, con yêu mẹ, âm đạo mẹ quá hoàn mỹ.”

Hắn đổi tư thế, đặt nàng ngồi lên bàn gỗ sát cửa, dương vật đâm từ trước “bành bành bạch”, âm đạo siết chặt, nàng rên khẽ, cố kìm nén: “Phong nhi… mẹ… như lên chín tầng mây…” Hàn Nhi vẫn ngoài cửa, giọng nghi ngờ: “Mẹ, con vẫn nghe tiếng động, mẹ đang làm gì thật sự?” Nàng vội đáp, giọng run: “Mẹ… mẹ đang luyện pháp quyết mới, bàn gỗ rung mạnh, không sao đâu! Con về phòng đi, mẹ sẽ kiểm tra sau!” Hắn xuất tinh lần thứ hai, tinh dịch như thác lửa bắn sâu vào âm đạo, nàng lên đỉnh lần thứ năm, âm đạo co thắt, nước nhờn phun “phụt phụt phụt”, khoái lạc như sấm sét, khiến nàng như tan chảy. Nàng nuốt dương vật sau đó, mút “chụt chụt”, nuốt tinh dịch, vị mặn ngọt khiến nàng sướng run, linh khí hòa quyện.

Đột nhiên, khoái lạc đạt đỉnh, nàng hét lớn “Aaa…”, âm thanh vang vọng, khiến Hàn Nhi giật mình: “Mẹ! Mẹ sao vậy? Có chuyện gì?” Nàng vội vàng, giọng run run, cố che giấu: “Hàn Nhi, mẹ… vừa có chút đột phá, hơi thất thố, không sao đâu! Con về phòng tu luyện đi, mẹ cần nghỉ ngơi!” Hàn Nhi ngập ngừng, giọng lo lắng: “Vâng, mẹ, nhưng mẹ phải cẩn thận. Con về đây.” Tiếng bước chân vang lên, như thể nàng rời đi, nhưng thực ra, Hàn Nhi, với trực giác sắc bén và sự nghi ngờ dâng trào, không thể rời đi. Tâm trí nàng hỗn loạn, linh cảm có điều gì đó bất thường. Nàng lặng lẽ đứng lại, dùng ngón tay vận linh lực, chọc thủng một lỗ nhỏ trên vách cửa gỗ, mắt áp sát để nhìn vào, tim đập thình thịch như muốn nổ tung.

Góc nhìn của Hàn Nhi: Qua lỗ nhỏ, Hàn Nhi sững sờ, như bị sét đánh, khi chứng kiến cảnh tượng cấm kỵ: Mẹ nàng, Lâm phu nhân, thân thể mặn mà, da trắng như ngọc, lấp lánh dưới ánh nến, cặp ngực căng tròn rung lên theo nhịp, núm vú hồng hào như hoa đào, đang ngồi trên bàn gỗ sát cửa, đôi chân thon dài quấn chặt quanh hông Lâm Phong, tiểu đệ của nàng. Hắn, với ánh mắt ma mị như ma thần, dương vật to lớn, lấp lánh nước nhờn, đâm mạnh vào âm đạo mẹ “bành bành bạch”, tiếng giao hợp vang vọng như sấm, nước nhờn phun “phụt phụt phụt”, chảy xuống bàn gỗ, tạo thành vũng nhỏ lấp lánh. Mẹ nàng, khuôn mặt thanh tú đỏ ửng, mắt phượng ngấn lệ, vừa sướng ngây dại vừa giằng xé, rên khẽ: “Phong nhi… mẹ… sướng quá… nhưng chúng ta không nên… mẹ đã nghịch luân…” Hắn thì thầm, giọng ma mị: “Mẹ, con yêu mẹ, âm đạo mẹ là tiên cảnh, con không dừng được…” Hàn Nhi cảm thấy tim đập thình thịch, đầu óc quay cuồng, một cảm giác kích thích mãnh liệt trào dâng, như ngọn lửa ma đạo bùng cháy trong đan điền nàng. Âm đạo nàng bất giác co giật, nước nhờn rỉ ra, chảy xuống đùi, dù nàng cố kìm nén. Nàng nghĩ: Trời ơi, mẹ và tiểu đệ… sao có thể? Đây là nghịch luân, là tội lỗi tày trời! Nhưng… sao cảnh này lại khiến ta không thể rời mắt?

Nàng giằng xé dữ dội, tâm trí như bị xé làm hai mảnh: Mẹ luôn là người uy nghiêm, là chỗ dựa của cả nhà, sao lại sa ngã như vậy? Tiểu đệ… hắn mạnh mẽ, đầy dục vọng, như ma thần không thể cưỡng lại… Nàng tò mò, ánh mắt dán chặt vào cảnh mẹ và em trai quấn quýt, tiếng “bành bạch” như nhịp trống kích thích giác quan nàng, khiến âm đạo nàng co thắt, nước nhờn phun “phụt phụt phụt”. Nàng nghĩ: Ta phải ngăn cản, ta là chị hai, ta phải bảo vệ đạo đức gia đình! Nhưng… sao cơ thể ta lại phản bội? Sao ta lại muốn… muốn thử khoái lạc này? Nàng run rẩy, tay nắm chặt mép áo, muốn bước vào phá tan cảnh tượng, nhưng chân như bị đóng đinh, ánh mắt không thể rời khỏi hình ảnh mẹ nàng, với thân thể mặn mà, cong người đón nhận từng cú nhấp “bành bạch” của Lâm Phong, nước nhờn chảy thành dòng, tinh dịch trắng đục tràn ra từ âm đạo mẹ, lấp lánh dưới ánh nến. Hàn Nhi nghĩ: Mẹ… mẹ sướng đến vậy sao? Tiểu đệ… hắn làm mẹ lạc lối… Ta… ta có nên ghét hắn không? Hay… ta cũng muốn… Tâm trí nàng hỗn loạn, vừa giận dữ vì tội lỗi nghịch luân, vừa tò mò về khoái lạc cấm kỵ, vừa kích thích bởi sự mãnh liệt của tiểu đệ, như ma thần thống trị mọi giác quan.

Sau khi Hàn Nhi tưởng đã rời đi, Lâm Phong tiếp tục chơi mẹ mạnh bạo. Hắn lật nàng nằm ngửa trên bàn, nâng chân nàng lên vai, dương vật đâm từ trước “bành bành bạch”, âm đạo co thắt, nước nhờn phun như suối, nàng lên đỉnh lần nữa, âm đạo siết chặt như muốn nuốt chửng dương vật, hột le rung lên, khoái lạc như sấm sét lan khắp cơ thể, như ngọn lửa ma đạo thiêu đốt mọi giới hạn đạo đức. Nàng rên: “Phong nhi… mẹ… không chịu nổi… con đã khiến mẹ sa ngã…” Hắn xuất tinh lần thứ ba, tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào âm đạo, nàng cong người, rên: “Phong nhi… mẹ… như lạc vào tiên cảnh…” Hàn Nhi, qua lỗ nhỏ, nhìn thấy tinh dịch chảy ra từ âm đạo mẹ, cảm giác kích thích khiến nàng run rẩy, âm đạo phun nước, nàng nghĩ: Ta… ta không nên nhìn, nhưng sao ta lại muốn… muốn thử khoái lạc này? Không, ta là chị hai, ta phải ngăn cản! Nhưng nàng không thể nhúc nhích, bị cuốn vào cảnh tượng cấm kỵ.

Lâm phu nhân ôm chặt hắn, nước mắt lấp lánh: “Phong nhi, mẹ… mẹ đã nghịch luân, mẹ không còn tư cách làm mẹ nữa…” Hắn hôn lên trán nàng, giọng kiên định: “Mẹ, con thề sẽ bảo vệ mẹ và các chị, dù trời sập đất rung. Mẹ là tất cả của con, con yêu mẹ.” Nàng mỉm cười, ánh mắt phượng ánh lên tình mẫu tử sâu đậm: “Phong nhi, có con bên mẹ, mẹ không còn sợ gì nữa. Nhưng bí mật này… con phải giữ kín, mẹ không muốn các con biết mẹ đã sa ngã.” Hàn Nhi, ngoài cửa, lặng lẽ rời đi, tâm trí hỗn loạn, vừa giận dữ, vừa tò mò, vừa kích thích, mang theo bí mật nàng không dám nói ra, như ngọn lửa ma đạo cháy âm ỉ trong lòng, chờ ngày bùng nổ.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Ma đạo tu tiên
Tác giả Bá Thắng
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện bóp vú, Truyện liếm lồn, Truyện sex phá trinh
Tình trạng Update Phần 10
Ngày cập nhật 04/11/2025 23:18 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Bá Thắng

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba