Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv99.net là trang web dự phòng của website truyensextv68.com, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv68.com tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Em gái nuôi loli » Phần 11

Em gái nuôi loli - Tác giả Tiểu Thiên


Update Phần 11

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 11: Khiêu khích

Tuệ Linh chậm rãi ngồi xuống bàn, cách Tiểu Nhi một chiếc ghế trống. Từ xa, cô đã thấy khó chịu khi thoáng nhìn thấy đôi chân thon dài của Tiểu Nhi đang gác lên đùi hắn. Càng đến gần, cảm giác ấy càng rõ rệt hơn như thể bàn tay nhỏ nhắn kia đang làm gì đó rất kín đáo ngay dưới lớp vải quần hắn.

Tuệ Linh từ bên ngoài chỉ thấy Tiểu Nhi khom người chui rúc dưới gầm bàn. Tấm khăn trải bàn che khuất bên dưới. Chỉ thấy khi cô nhóc ngẩng mặt lên, đôi chân của hắn đã thong dong vắt chéo một cách tự nhiên, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ánh mắt cô nhóc thoáng sững sờ khi thấy Tuệ Linh ở bên. Khuôn mặt đỏ bừng của Tiểu Nhi khiến Tuệ Linh thắc mắc điều gì khiến cô nhóc này lại biểu cảm như thế.

Phương Thanh nhẹ nhàng chọn lấy bộ bát đũa mới tinh, rồi thong thả ngồi xuống ngay cạnh mẹ Tuệ Linh. Cô khẽ nghiêng người, thì thầm điều gì đó rất nhỏ vào tai bà, giọng ngọt ngào pha chút nịnh nọt, khiến khóe môi người phụ nữ lớn tuổi khẽ cong lên.

Cùng lúc ấy, Tuệ Linh đã ngồi sát bên Tiểu Nhi, ngay chiếc ghế bên cạnh. Khuôn mặt cô ta lạnh tanh, thái độ dửng dưng như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là thoáng qua. Không một cái liếc mắt, không một lời trách móc. Cô ta tự nhiên cầm đũa lên, gắp thức ăn vào bát, chậm rãi nhai nuốt, động tác bình thản như đang cố gắng chứng minh rằng, chẳng có gì có thể làm cô ta bận tâm.

Chỉ có ánh mắt Tiểu Nhi là không chịu ngồi yên. Cô nhóc lén lút liếc qua, dò xét từng chút phản ứng của mọi người trên khuôn mặt. Như muốn chắc chắn hành động táo bạo dưới gầm bàn lúc nãy không bị phát giác.

Rồi đột nhiên, Tiểu Nhi lườm hắn một cái sắc lẹm, ánh mắt như bắn ra những viên đạn vô hình đầy oán trách. Hắn bắt gặp trọn vẹn cái nhìn ấy, nháy mắt một cái đầy trêu ngươi, tròng mắt lấp lánh ý cười xấu xa.

Không chút liêm sỉ, không mảy may xấu hổ như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một trò chơi mà hắn rất hứng thú, còn Tiểu Nhi dù có cố tỏ ra giận dữ cũng chỉ càng khiến hắn thêm sảng khoái. Hắn thậm chí còn khẽ nhún vai, ra vẻ vô tội, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cô nhóc, đầy thách thức và khoái chí.

Tiểu Nhi ngồi đó, tay cầm đôi đũa lơ đãng khều khều vài miếng thức ăn trong bát, chẳng mấy hứng thú. Món này gắp lên rồi lại bỏ xuống, món kia chọc chọc vài cái rồi thôi, như thể cô nhóc đang cố gắng làm ra vẻ ăn uống bình thường, nhưng tâm trí rõ ràng đã bay đâu mất.

Tuệ Linh vẫn kè kè ngay bên cạnh. Sự hiện diện ấy nặng nề, im lặng mà đầy áp lực, khiến Tiểu Nhi dù có muốn nghiêng đầu thì thầm gì đó với hắn, hay chỉ đơn giản là liếc mắt đưa tình một cái, cũng đành nuốt ngược vào trong. Mỗi lần cô nhóc khẽ cử động, định quay sang, lại bắt gặp bóng dáng Tuệ Linh ngay sát nách như một bức tường vô hình chặn đứng mọi ý định.

Khuôn mặt Tiểu Nhi dần xị xuống thấy rõ. Môi dưới hơi dẩu ra. Cô bé thở dài khe khẽ, tiếng thở ấy nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy, nhưng đủ để lộ rõ sự ngán ngẩm đến tận cùng. Bữa ăn tối này, đối với Tiểu Nhi lúc này, dài dằng dặc như cả một thế kỷ. Cô chỉ mong nó mau chóng kết thúc, để có thể thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này, thoát khỏi ánh mắt sắc như dao của Tuệ Linh và cả sự im lặng đầy tính toán của cô ta đang bao trùm lấy bàn ăn.

Tiểu Nhi khẽ cắn môi dưới, tay cầm đũa siết chặt hơn một chút, rồi lại buông lỏng. Cô bé lén liếc sang hắn một cái thật nhanh vừa trách móc, vừa cầu cứu nhưng rồi lại vội vàng cúi đầu xuống, tiếp tục khều khều miếng thức ăn đã nguội lạnh từ lâu.

Rồi bất chợt, giữa không khí im ắng chỉ còn tiếng đũa chạm bát và vài câu chuyện rời rạc của người lớn, Tuệ Linh cất tiếng.

– Tiểu Nhi… chúng ta làm quen nhé!

Câu nói ấy vang lên rõ ràng, đủ để cắt ngang mọi suy nghĩ đang thẫn thờ của Tiểu Nhi. Cô bé giật mình, mắt mở to trong thoáng chốc ngỡ ngàng.

Tiểu Nhi vội đưa mắt sang hắn hy vọng mong manh rằng hắn sẽ nhận ra, sẽ chen vào, sẽ làm gì đó để cứu vãn tình thế. Nhưng hắn vẫn đang cười nói rôm rả với mấy vị lớn tuổi bên kia bàn, vẻ mặt tự nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra dưới gầm bàn lúc nãy. Hắn thậm chí còn nâng ly mời rượu, giọng sang sảng, hoàn toàn không hay biết.

Tiểu Nhi cắn nhẹ môi dưới, biết rõ mình chẳng trông mong gì được từ tên đàn ông vô sỉ ấy nữa. Cô bé hít một hơi sâu, nhanh chóng lấy lại vẻ tươi tỉnh thường ngày. Khuôn mặt xinh xắn lập tức nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào Tuệ Linh, gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy chủ ý.

– Vâng ạ, chị Tuệ Linh. Em rất vui được làm quen với chị!

Tuệ Linh vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng trên môi, nhưng khi ánh mắt hai người chạm nhau chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia lửa vô hình đã lóe lên nóng bỏng, nguy hiểm, như thể cả hai đều đang nhìn thấu tâm can đối phương mà không cần lời nói.

Cô chậm rãi với tay lấy chai rượu vang đỏ Chateau Dalat trên bàn, ngón tay thon dài vuốt nhẹ quanh thân chai như đang vuốt ve một thứ gì đó quý giá. Rồi cô giơ chai lên trước mặt Tiểu Nhi, nghiêng nghiêng đầu, nụ cười toe toét đầy thân thiện giả tạo, giọng ngọt ngào đến mức khiến người nghe nổi da gà.

– Chúng ta giao lưu một chút nhé. Có cần xin phép anh ta hay không?

Tiểu Nhi rất thông minh. Chỉ cần nhìn cái cách Tuệ Linh cầm chai rượu, cái cách nụ cười không chạm tới đáy mắt, cô bé đã hiểu ngay ý đồ. Đây không phải lời mời thân thiện, mà là một cái bẫy được giăng sẵn. Tiểu Nhi khẽ chớp mắt, nụ cười trên môi vẫn tươi rói, nhưng trong đầu đã tính toán nhanh như chớp. Cô bé nghiêng người về phía trước một chút, hai tay chống cằm, giọng trong veo, ngây thơ đến mức đáng ngờ.

– Dạ… em uống được ạ, nhưng em sợ chị say lắm chị ơi. Chị rót cho em ít thôi nhé, chỉ một chút xíu thôi. Em uống với chị cho vui, chứ em không muốn làm chị say đâu ạ!

Cô bé nói xong còn chìa ly ra, mắt long lanh nhìn Tuệ Linh đầy mong đợi, như một đứa em gái ngoan ngoãn đang chờ chị lớn ban ơn. Nhưng dưới gầm bàn, bàn chân nhỏ nhắn của Tiểu Nhi khẽ chạm nhẹ vào chân hắn một cái vừa cảnh cáo, vừa cầu cứu.

Hắn đột ngột quay sang, ánh mắt lướt qua Tiểu Nhi một cái rất nhanh. Rồi hắn thản nhiên mở miệng, giọng nói nhẹ tênh nhưng lại như quẳng một cục gạch giữa mâm cơm đang yên bình, khiến không khí lập tức như xát muối.

– Tuệ Linh… em mời Tiểu Nhi của anh ít thôi. Em không uống được với cô ấy đâu!

Câu nói bật ra tự nhiên, như thể hắn chỉ đang nhắc nhở một chuyện nhỏ nhặt, nhưng từng chữ đều sắc như dao lam, cứa thẳng vào tim Tuệ Linh. “Tiểu Nhi của anh” – bốn chữ ấy vang lên rõ mồn một giữa bàn ăn, vừa sở hữu, vừa công khai, vừa khiêu khích đến mức không thể che đậy.

Tiểu Nhi ngồi đó, tai vẫn còn văng vẳng từng chữ rõ mồn một: “Tiểu Nhi của anh”… Câu nói ấy như một liều thuốc kích thích ngọt ngào, khiến khóe mắt cô bé tít mắt lại vì sướng. Cô bé hai má đã ửng hồng, không phải vì ngại ngùng, mà vì một niềm vui kín đáo, mãnh liệt đang trào dâng từ sâu thẳm.

Trong đầu Tiểu Nhi, mọi thứ đột nhiên sáng tỏ. Hành động táo bạo lúc nãy dưới gầm bàn khi hắn bắt tay cô đặt lên, ép cô vuốt ve “thằng bé” đang căng cứng dưới lớp vải quần giờ đây không còn là trò đùa dâm đãng đơn thuần nữa. Nó là một sự bộc phát cảm xúc thật sự, một lời khẳng định không lời mà hắn dành riêng cho cô. Hắn không kìm nén được, ngay cả giữa bàn ăn gia đình, giữa những ánh mắt người lớn. Hắn vẫn chọn cách công khai, vẫn dám thốt ra “Tiểu Nhi của anh” trước mặt mọi người, như thể đang tuyên bố chủ quyền một cách không khoan nhượng.

Tiểu Nhi khẽ cắn môi dưới để che giấu nụ cười đang lan rộng. Cô bé cảm nhận rõ ràng tình cảm của hắn dành cho mình không phải thứ hời hợt, không phải trò chơi nhất thời. Nó sâu đậm đến mức khiến hắn sẵn sàng đánh đổi mọi thứ danh dự, hình ảnh, thậm chí cả sự bình yên của bữa cơm gia đình này chỉ để khẳng định rằng cô bé thuộc về hắn, và chỉ hắn thôi.

Tuệ Linh nghe xong câu nói của hắn, mặt mũi lập tức tím bầm như bị tạt một gáo nước đá giữa mùa hè oi bức. Má cô trắng bệch, rồi chuyển sang đỏ tía, đôi môi mím chặt đến mức run run…

Cô ta với tay lấy chai rượu vang đỏ, động tác chậm rãi ban đầu, nhưng rồi càng lúc càng dứt khoát, gần như thô bạo. Bình thường, quy tắc rót rượu vang đỏ là chỉ rót đầy khoảng một phần ba đến một nửa ly bầu rộng nhất, để hương thơm lan tỏa và dễ thưởng thức. Nhưng lúc này, Tuệ Linh như quên sạch mọi nghi thức thanh lịch. Cô ta rót đầy ly của mình đến tận vành, rượu sóng sánh đỏ thẫm, suýt tràn ra ngoài. Rồi không dừng lại, Tuệ Linh trừng trừng mắt nhìn sang ly của Tiểu Nhi, nghiêng chai mạnh tay, rót nguyên xi một dòng dài, đầy ắp gần hết chiếc ly nhỏ xinh của cô bé. Rượu tràn ra cả mép ly, nhỏ giọt xuống khăn trải bàn, tạo thành những vệt đỏ loang lổ như vết máu.

Tiểu Nhi tá hỏa, mắt mở to, vội vàng đưa tay che miệng, giọng the thé vì bất ngờ và hoảng hốt.

– Chị… chị rót rượu vang thế này không đúng cách rồi ạ!

Tuệ Linh dừng tay, chai rượu vẫn cầm lơ lửng giữa không trung. Cô ta nhìn Tiểu Nhi một lúc lâu, rồi chậm rãi đặt chai xuống bàn với một tiếng “cạch” khô khốc. Nụ cười trên môi giờ đây đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh tanh, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

– Ồ, chị xin lỗi nhé. Chị nghĩ em lớn rồi, uống được nhiều mà. Uống hết đi, cho vui.

Cô ta nói xong còn nâng ly của mình lên, cụng nhẹ vào ly Tiểu Nhi, một cái cụng mạnh đến mức rượu trong ly cô bé lại sóng sánh thêm một chút. Tuệ Linh ngửa cổ uống một ngụm lớn, rượu đỏ tràn qua khóe môi, nhỏ xuống cằm, nhưng cô không lau. Chỉ nhìn chằm chằm vào Tiểu Nhi, ánh mắt như muốn thiêu đốt: “Uống đi. Xem có dám uống hết không nhóc con?”

Tiểu Nhi mỉm cười, thản nhiên nâng ly lên, nhấp một hơi nửa cốc, sau đó môi đỏ mọng dính chút rượu vang, nở nụ cười ngọt ngào:

– Rượu này không ngon hơn siro mấy…

Lúc này, tại bàn ăn dường như chỉ còn lại hai người: Tiểu Nhi và Tuệ Linh. Chỉ còn bốn ánh mắt chạm nhau giữa không trung, nóng bỏng và nguy hiểm, như hai luồng điện cao thế đang chuẩn bị phóng ra tia lửa.

Hắn ngồi bên cạnh, ly rượu trên tay vẫn uống đều đều với mấy vị lớn tuổi kia. Mắt chỉ hơi nhìn sang Tiểu Nhi rồi lại coi như không hay biết, miệng vẫn cười nói tự nhiên. Bố mẹ Tuệ Linh cũng vậy ông bà ngồi trò chuyện ăn uống bình thường, không chút kinh ngạc. Ngay cả Phương Thanh, người vốn hay chen lời, cũng chỉ biết ngồi im nâng ly với mọi người.

Tất cả đều đã chứng kiến rõ ràng Tiểu Nhi vừa nốc gần nửa ly rượu vang đỏ một hơi. Không nhăn mặt, không ho một tiếng. Động tác ấy nhanh gọn, tự nhiên đến mức khiến người ta rợn cả sống lưng. Ai cũng thấy, ai cũng hiểu, nhưng không một ai dám lên tiếng can thiệp. Bởi họ biết nguyên do từ đâu.

Tuệ Linh nhìn chằm chằm vào vẻ mặt nhơn nhơn, đắc ý của con nhóc mới 13 tuổi kia. Cái cách Tiểu Nhi vừa nốc gần nửa ly rượu vang đỏ một hơi mà mặt vẫn không hề biến sắc. Không nhăn nhó, không ho sặc khiến cô ta bất giác nuốt khan một cái. Trong cổ họng khô khốc một thứ gì đó đắng chát hơn nhiều – Đó là sự e dè thoáng qua.

Nhìn cái vẻ mặt câng câng, tỉnh bơ của Tiểu Nhi khiến cơn cay trong lòng Tuệ Linh bùng lên dữ dội. Không sao chịu nổi. Không thể để con nhóc này thắng thế.

Cô ta nghiến chặt răng ken két, Rồi không nói không rằng, Tuệ Linh nâng ly rượu của mình lên và tu một hơi dài, mạnh mẽ, không kém cạnh gì Tiểu Nhi. Rượu trôi qua cổ họng ừng ực dần như lửa cháy, đắng ngắt, nóng rát, khiến mắt cô ta cay xè nước, nhưng cô vẫn cố nuốt trọn, không để một giọt nào rơi ra ngoài. Ly rượu được đặt xuống bàn với một tiếng “cạch” dứt khoát và trống hoác.

Tiểu Nhi mỉm cười lại nâng ly cạn sạch số rượu còn lại. Một ly mới lại rót ra, cả hai lại gườm gườm nhìn nhau rồi nốc cạn sạch.

Hắn nhìn hai vị phụ huynh của Tuệ Linh và Bác Lương cùng Phương Thanh ra hiệu để yên. Không ai nhắc nhở, không ai can thiệp. Phương Thanh tinh ý gọi nhà bếp, một lúc sau nhiều món mới được mang lên trong đó có cả canh chua để giã rượu.

Dần dần, men rượu ngấm sâu, lời nói bắt đầu tuôn ra không kìm nén. Hai cô thiếu nữ, ban đầu còn ngồi đối diện nhau với ánh mắt sắc như dao, giờ đây mặt đã hây hây đỏ ửng, má hồng lên vì rượu và cả vì thứ không khí kỳ lạ đang bao trùm. Chẳng biết từ lúc nào, giữa những ngụm rượu vang đỏ sóng sánh và những câu nói nửa đùa nửa thật, họ đã chuyển sang trò chuyện thân thiết đến mức khiến người ngoài nhìn vào cũng phải ngẩn ngơ.

Tuệ Linh chống cằm, má ửng hồng vì men rượu, mắt hơi lờ đờ nhưng vẫn cố giữ vẻ duyên dáng. Cô khẽ nghiêng người về phía Tiểu Nhi, giọng lè nhè, kéo dài từng chữ.

– Tiểu Nhi… em học trường nào thế? Sau này lên cấp ba… có muốn thi vào trường chị không? Chị… chị dẫn em đi tham quan trước cũng được mà…

Tiểu Nhi cũng đã ngà ngà say, hai má đỏ hồng, mắt long lanh. Cô bé cười khì khì, đưa bàn tay nhỏ nhắn vỗ nhẹ lên vai Tuệ Linh. Giọng cô nhóc khề khà, nói năng như bà cụ non, từng chữ rõ ràng, không giấu giếm:

– Em học trung học West Heath ạ… Sau này cấp ba hả? Em chưa nghĩ xa thế đâu, có gì anh ta sẽ là người quyết định.

Tiểu Nhi quay sang nhìn hắn, chẳng hiểu cái lườm đó có ý nghĩa gì. Trong khi đó Tuệ Linh thì há hốc mồm ngạc nhiên.

– Trung học West Heath… Đó chẳng phải trường của Công nương Diana đã từng học sao… Trường đó nếu không có giới thiệu của Hoàng gia Anh dù có tiền cũng đâu dễ vào được?

Tuệ Linh nói xong còn đưa tay che miệng, như thể vừa nhận ra mình đang nói to quá mức cần thiết. Ánh mắt cô lướt từ Tiểu Nhi sang hắn rồi lại quay về cô bé, đầy hoài nghi xen lẫn một chút ghen tị không giấu nổi. Ban nãy còn đang có cảm giác áp đảo, giờ đây cô ta đột nhiên cảm thấy khoảng cách giữa mình và con nhóc mười ba tuổi này bị kéo giãn ra một cách chóng mặt.

Tuệ Linh giờ đây chỉ còn biết im lặng rót rượu. Tay cô run run cầm chai, rót đầy ly của mình trước, rồi lại rót sang ly Tiểu Nhi. Không còn vẻ thách thức ban đầu, mà như một thói quen máy móc để che giấu sự bối rối đang dâng trào. Rượu đỏ sóng sánh, tràn mép ly, nhỏ vài giọt xuống khăn trải bàn thành những vệt loang lổ.

Tiểu Nhi vẫn không hề e dè. Cô bé nâng ly lên, chạm nhẹ vào ly Tuệ Linh, rồi ngửa cổ uống cạn một hơi, không một chút do dự. Môi đỏ mọng giờ đã bóng lên vì rượu, má hồng rực dưới ánh đèn ấm áp.

Bà mẹ Tuệ Linh ngồi đối diện, mặt cắt không còn giọt máu. Bà nhìn hai đứa con gái trẻ đang thi nhau uống, tim đập thình thịch, cuối cùng không chịu nổi nữa, vội vàng lên tiếng ngăn cản, giọng run run:

– Linh… con uống nhiều quá rồi đấy! Đừng mời Tiểu Nhi nữa con ơi…

Lời vừa dứt, hắn lập tức giơ tay lên, nhẹ nhàng gạt ngang một cái, động tác ý tứ, không nói gì, nhưng đủ để bà mẹ hiểu ngay. Bà im bặt, môi mím chặt, ánh mắt vẫn đầy lo lắng nhìn sang con gái mình. Bà biết rõ tính khí Tuệ Linh: Càng bị cản, càng cố. Còn hắn thì chỉ khẽ nhếch môi, ra hiệu “cứ để hai cô nhóc tự nhiên”, rồi nhoài đến gắp thức ăn cho bà như chưa có chuyện gì.

Tuệ Linh và Tiểu Nhi vẫn tiếp tục. Hai cô gái cùng nâng ly, cùng uống cạn thêm một cốc nữa. Rượu trôi qua cổ họng đắng chát, nhưng cả hai đều không nhăn mặt. Khi ly rượu cuối cùng được đặt xuống bàn với tiếng “cạch” nhẹ, Tuệ Linh đột nhiên nghiêng người sát lại gần Tiểu Nhi hơn. Hơi thở cô phả ra nồng nàn mùi rượu vang đỏ, giọng thì thầm khe khẽ nhưng đủ để chỉ hai người nghe thấy, mang theo chút tò mò xen lẫn men say:

– Tiểu Nhi… em đã từng hôn ai chưa?

Câu hỏi bật ra bất ngờ, nhỏ nhẹ nhưng sắc bén như một mũi kim châm vào không khí đã ngập men rượu. Tiểu Nhi khẽ nghiêng đầu, tóc mái rũ xuống che một bên mắt, nụ cười trên môi vẫn ngọt ngào nhưng giờ đây thêm chút gì đó bí ẩn. Cô bé không trả lời ngay, chỉ khẽ liếc sang hắn một cái thật nhanh rồi mới quay lại nhìn Tuệ Linh, giọng nhỏ nhẹ, khàn khàn vì rượu:

– Tất nhiên là em chưa từng rồi. Em đang tuổi ăn, tuổi chơi mà. Dính vào mấy cái trò người lớn đó có cảm xúc gì đâu chị? Vậy còn chị đã hôn ai chưa?

Tuệ Linh không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn. Không khí quanh hai người đột nhiên co lại, như thể cả bàn ăn chỉ còn lại hơi thở của họ. Sau cùng mới lên tiếng.

– Tất nhiên là chị đã hôn rồi… Và người đó em cũng biết mà…

Tiểu Nhi nghe xong, đôi mắt khẽ nheo lại, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên nhưng giờ đây đã mang theo một lớp sương mỏng, vừa ngây thơ vừa nguy hiểm. Cô bé khẽ cười khẽ, tiếng cười nhỏ như tiếng chuông bạc ngân vào không khí im lặng nặng nề.

– Ồ… Ý chị nói vậy là anh ta sao? Hóa ra hai người đã từng có tình cảm với nhau ưh?

Ngón cái của Tiểu Nhi trỏ vào hắn, mẩu trò chuyện của cả hai cô gái đều lọt vào tai hắn rõ ràng. Hắn thản nhiên như không nghe thấy. Vẫn trò chuyện với mọi người bên kia vô tư. Tiểu Nhi nhoài hẳn sang, ghé sát vào tai Tuệ Linh nói gì đó, khiến mặt cô gái chợt đỏ bừng, đầy nét bối rối. Sau vài giây ngập ngừng cô ta đẩy nhẹ Tiểu Nhi ra bẽn lẽn trả lời.

– Ối… em còn nhỏ, sao lại muốn biết chuyện đó? Em đi mà hỏi anh ta ý…

Tiểu Nhi gật gù, lẩm nhẩm trong miệng. Tuệ Linh tá hoảng.

– Ok… Để em hỏi anh ta xem anh ta dám thừa nhận không.

Nói đoạn cô bé quay sang, toan mở lời thì Tuệ Linh đưa tay lên bịt mồm vội cô bé lại. Hành động đó khiến mọi người cũng phải chú ý… Mẹ Tuệ Linh lại phải lên tiếng.

– Thôi nào… hai đứa say rồi đấy. Đừng đùa quá trớn…

Tuệ Linh đột nhiên im bặt, miệng há ra nhưng không thốt nên lời. Khuôn mặt cô vốn đã đỏ vì rượu giờ chuyển sang trắng bệch, rồi lại đỏ tía một cách hỗn loạn. Đôi mắt cô ta hoảng loạn thực sự đang dâng trào từ sâu thẳm. Cô nhìn Tiểu Nhi như nhìn một con quái vật nhỏ bé đang mỉm cười trước mặt mình, và lần đầu tiên trong suốt buổi tối ấy, cô không còn giữ nổi vẻ lạnh lùng hay kiêu ngạo.

Giọng cô nhỏ đi hẳn, gần như thì thầm, nhưng mỗi chữ đều mang theo sự cầu xin không giấu nổi:

– Tiểu Nhi… em… em đừng… chị xin em… nếu em muốn biết, đêm nay ngủ phòng chị… Chị sẽ nói cho em biết rõ hơn.

Tiểu Nhi cười nhạt, tỏ vẻ háo hức.

– Thật sao… em rất tò mò… nhưng em phải theo anh ấy về. Em không thể ngủ lại được.

Tuệ Linh nghe xong, thân hình khẽ run lên một cái rất nhẹ, Cô cúi đầu thấp hơn, tóc mái rủ xuống che kín khuôn mặt, nhưng giọng nói vẫn cố gắng bám víu, nhỏ đến mức gần như tan vào không khí…

– Em không thể ngủ lại được sao… Vậy còn chuyện vừa rồi, em có thể giữ bí mật được không? Đừng nói cho người thứ ba… Nhất là anh ta… Chị xấu hổ lắm!

Tiểu Nhi ngồi yên, nụ cười nhạt trên môi dần tắt, thay vào đó là vẻ mặt tò mò xen lẫn thương hại rất kín đáo. Cô bé nghiêng đầu, nhìn Tuệ Linh thật lâu, rồi khẽ thở dài tiếng thở dài nhỏ xíu, nhưng đủ để Tuệ Linh giật mình ngẩng mặt lên.

– Vâng… chị yên tâm. Chuyện hai người em có biết gì đâu mà nói. Hơn nữa chuyện người lớn, con nít như em có hiểu gì đâu ạ?

Tuệ Linh gật đầu lia lịa, mắt long lanh nước, giọng dường như líu cả lưỡi. Thì thầm vào tai Tiểu Nhi…

– Chị ngại, nhỡ anh ấy nói ra thì chị thấy có lỗi với em… Dù gì anh ấy cũng xác định lấy em làm vợ. Chuyện của chị và anh ấy có lẽ em không nên biết nhiều. Điều đó không hay đâu!

Tiểu Nhi nghe những lời thì thầm run rẩy ấy, hơi thở của Tuệ Linh phả sát tai mình nóng hổi, mang theo mùi rượu nồng nặc. Cô bé không động đậy, chỉ mím môi, ánh mắt nhíu khẽ. Tiếng Tuệ Linh vẫn to nhỏ đều đều bên tai.

– Anh ấy là người đàn ông rất tuyệt khi ở trên giường… Sau này em lớn, em sẽ thấy. Chị để lại cho em anh ta rồi trải nghiệm từ từ.

Tiểu Nhi quay sang nhìn chằm chằm Tuệ Linh… Cô bé bị khiêu khích đến ngột ngạt cả người. Bản năng hơn thua của phụ nữ muốn trỗi dậy. Nó không phải là cơn giận trẻ con, cũng chẳng phải trò đùa tinh quái nữa. Nó là một ngọn lửa âm ỉ bùng lên từ sâu thẳm, thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại. Tiểu Nhi không biết được thứ cảm xúc này có phải là ghen tuông không nữa. Thật sự đã có lúc cô bé chỉ muốn quay sang hỏi hắn điều đó có thật sự đúng hay không.

Nhưng Tiểu Nhi không hỏi. Chưa muốn trực tiếp hỏi hắn. Vì cô bé dù chỉ mới mười ba tuổi cũng đủ khôn ngoan để biết một số câu hỏi chỉ nên hỏi khi đã biết được người ta có câu trả lời như thế nào. Một kỹ năng và nhận xét cô bé đã đúc kết được từ nhiều môi trường.

Thay vào đó, cô bé chỉ quay hẳn người về phía Tuệ Linh, ánh mắt không chớp, giọng nhỏ nhẹ nhưng thản nhiên đến mức khiến Tuệ Linh bất giác rùng mình.

– Vậy tối nay em sẽ ở lại, chị dạy em kiến thức đó với nhé. Để chuyển bị sau này em sẽ làm vợ anh ấy. Chắc chị có kinh nghiệm giường chiếu nhiều lắm đúng không ạ?


Còn tiếp…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Thông tin truyện
Tên truyện Em gái nuôi loli
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện Loli, Truyện sex phá trinh
Tình trạng Update Phần 11
Ngày cập nhật 22/01/2026 05:46 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân