Một nam tử trung niên nho nhã, thân khoác đạo bào màu xanh phất tay, ba chiếc ghế trúc liền xuất hiện cách bọn hắn không xa.
Nam tử nho nhã này là Thuỷ Hàn, đại ca trong năm vị cảnh chủ.
Nhị ca là Cổ Phong, tam tỷ là Dao Vân, tứ đệ là Lôi Uy, ngũ muội là Viêm Hậu.
Nước cùng gió sẽ kéo mây, tích tụ thành sấm đánh xuống tạo ra lửa…
Vừa ngồi xuống, Cấm Chủ đã mở miệng hỏi:
“Có vẻ như các vị biết chúng ta sẽ đến?”
“Vô Danh Bí Cảnh tuy rằng lánh đời, có trận pháp che đậy… giấu được phần lớn người trong thiên hạ, nhưng tọa lạc ở Tây Bắc, làm sao có thể giấu được Trấn Cực Liên Minh?” Cổ Phong mỉm cười, ngũ quan tuấn lãng tạo cảm giác dễ chịu như làn gió xuân:
“Minh Chủ đến tìm chúng ta là sớm hay muộn, chỉ là không nghĩ đến Cấm Chủ và Bá Chủ cũng tới.”
“Với thực lực và thủ đoạn của các vị, lánh đời há chẳng phải quá mức đáng tiếc.” Minh Chủ khẽ nói:
“Chi bằng vào Trấn Cực Liên Minh chúng ta, cùng nhau thủ hộ thế giới này.”
“Hắc!” Lạc Nam nở nụ cười quỷ dị.
“Ngươi cười gì?” Minh Chủ bày tỏ bất mãn, tên này là đang cố ý chế nhạo mình?
“Thủ hộ thế giới? Nói như kiểu yêu mến môi trường, bảo vệ thiên nhiên lắm vậy.” Lạc Nam tùy ý nhún vai:
“Dung túng cho Vạn Thần Tộc vây khốn và truy bắt Thiên Nhiên Cổ Thần, bảo vệ Thần Không Liên Minh độc chiếm hư không, liên thủ với thế lực có dã tâm thống trị là Cấm Khu…”
“Bây giờ lại ở đây nói thủ hộ thế giới? Ngươi không cảm thấy buồn cười sao?”
Lời này khiến các vị Cảnh Chủ như có điều suy nghĩ.
Cấm Chủ híp mắt, cái con hàng này miệng lưỡi không thua gì thực lực của hắn cả.
Minh Chủ đã sớm biết mình sẽ bị chất vấn về vấn đề này, liền bình thản đáp:
“Liên Minh thành lập trong thời gian ngắn, đương nhiên khó tránh khỏi những thiếu sót… thế nên bổn minh càng cần chiêu mộ trụ cột giúp đỡ, phát triển Trấn Cực Liên Minh theo đúng lộ tuyến và mục tiêu đã tuyên bố với toàn thiên hạ.”
“Chỉ cần các vị Cảnh Chủ đồng ý gia nhập trợ giúp, ta cam đoan trong vòng nghìn năm, Liên Minh sẽ đi vào quỹ đạo ổn định… nếu không sẽ từ bỏ ngôi vị Minh Chủ này.”
Lạc Nam nhếch môi, vị nữ Minh Chủ này cũng có vài phần bản sự đấy, còn dám đem mốc thời gian cụ thể ra đánh cược, gia tăng trọng lượng trong lời nói.
“Không ngại nói thẳng cùng ba vị đạo hữu.” Dao Vân ưu nhã thưởng trà, cất giọng mềm mại:
“Thế cục hiện tại, huynh muội chúng ta cũng không có ý định tiếp tục ẩn cư, mỗi người đều sẽ lựa chọn phe cánh mà gia nhập… chỉ cần các vị có thể đưa ra điều kiện đủ sức thuyết phục.”
Đều là khai thiên sinh linh, là những tồn tại khai mở linh trí đầu tiên trong trời đất, năm vị Cảnh Chủ hơn ai hết đều suy nghĩ cẩn thận và thông tuệ vô cùng.
Tuy rằng họ có thực lực… nhưng còn chưa mạnh đến mức dám chống lại bất cứ phe cánh nào ở đây.
Nói thật bất kể là Cấm Khu, Trấn Cực Liên Minh hay Bá Việt Tông đều có đủ khả năng tiêu diệt, cưỡng ép thu phục bọn họ.
Việc đích thân đến chiêu mộ chỉ vì để thể hiện lòng thành, chưa đến mức vạch mặt, dùng đến bạo lực giải quyết mà thôi.
Nên năm vị Cảnh Chủ cũng sẽ cân nhắc lựa chọn nơi mình thuộc về.
Tuy bọn hắn tình như đồng minh sư huynh muội, nhưng dù là tình thân ruột thịt thì mỗi người cũng đều có chí hướng khác nhau, đâu phải cứ nhất thiết gắn chặt cùng một chỗ?
“Đã các vị thẳng thắng như thế, bổn tọa cũng không dài dòng.” Cấm Chủ cười đầy tự tin:
“Cấm Khu và Thần Không Liên Minh đã ở cùng một thuyền, chúng ta vừa chiếm giữ vùng trung tâm của Chung Cực Giới, vừa chiếm giữ phần lớn hư không… tương lai không sợ thiếu thốn tài nguyên, càng không bị hạn chế không gian phát triển.”
Hắn nâng tay, Hư Không Ưu Đàm liền xoay tròn trong lòng bàn tay, tỏa ra khí thế cường đại.
Lôi Uy ánh mắt lấp lóe, đưa mắt nhìn sang Lạc Nam hỏi: “Không biết Bá Chủ có ý định độc bá thế giới này?”
“Ta không thích chiếm cứ thiên hạ, càng không ép buộc người khác vô duyên vô cớ thần phục ta.” Lạc Nam chậm rãi đáp:
“Phương châm của ta trước sau như một, người không phạm ta – ta không phạm người.”
Hắn chưa từng có ý thống trị cả Chung Cực Giới, lần trước nếu không phải Thần Không Liên Minh đột nhiên nhắm vào Hư Không Cổ Tộc dưới trướng, hắn cũng lười quan tâm đến bọn họ.
“Nếu đã như vậy, ta theo Cấm Khu vậy.” Lôi Uy hướng Cấm Chủ chắp tay:
“Mong được đạo hữu chiếu cố nhiều hơn.”
“Hahaha, sảng khoái, tuyệt vời!” Cấm Chủ ngửa đầu cười to, ánh mắt tràn ngập trêu tức nhìn sang Lạc Nam.
“Tại sao lại như thế?” Minh Chủ không hiểu nói, đối với việc Lôi Uy quyết định theo Cấm Khu, nàng không hài lòng.
“Ngũ đệ vốn là lôi đình, sát phạt, nóng nảy, táo bạo.” Thuỷ Hàn vuốt cằm giải thích:
“Đương nhiên sẽ hướng về thế lực không ngại phơi bày dã tâm là Cấm Khu.”
Lạc Nam ánh mắt lấp lóe, chẳng trách vừa rồi Lôi Uy lại hỏi mình như vậy.
Nếu như hắn trả lời Bá Việt Tông có ý độc bá thiên hạ, có lẽ Lôi Uy đã lựa chọn tông môn của mình rồi.
Bởi lẽ Bá Chủ mạnh hơn Cấm Chủ, nếu Bá Chủ có dã tâm… Lôi Uy sẽ theo Bá Chủ.
Bất quá Lạc Nam cũng không tiếc, người không cùng đường… không cần thiết ép buộc hay lừa dối.
Dù được chọn lại một lần, hắn vẫn trả lời như vừa rồi.
“Mong Bá Chủ thông cảm, dù ta theo ai cũng sẽ không theo các hạ.” Cổ Phong nghiêm nghị nói với Lạc Nam:
“Ngài vì tư thù, không tiếc mở ra thông đạo Âm Gian, uy hiếp đến an nguy của toàn chúng sinh nơi Dương Thế… đây là hành vi không phù hợp nguyên tắc của ta.”
“Ta tán thành lời này của Phong đệ.” Thuỷ Hàn thở dài:
“Chúng ta dù sao cũng là sinh linh được thế giới này tạo ra, thiên là phụ, đất là mẫu… ngài lại là nhân vật có thể phá huỷ thế giới này, chẳng khác nào hãm hại phụ mẫu của ta.”
Ngay từ đầu, Thuỷ Hàn và Cổ Phong đều chưa từng cân nhắc đến sẽ nghiêng về Bá Việt Tông.
Ngược lại lần hành động điên cuồng trước đó của Lạc Nam khiến bọn hắn khá tức giận.
Nếu không phải vì thực lực của Lạc Nam quá mạnh, hai người đã sớm đem hắn đuổi khỏi Vô Danh Bí Cảnh.
“Haha, ta thấy hai vị có tố chất gia nhập Hộ Dương Giáo đấy.” Lạc Nam bật cười.
Trong mắt mấy tên cổ hủ này, hắn chính là nhân vật phản diện, thuộc loại trùm cuối, cần tất cả nhân vật chính liên thủ tiêu diệt mới có thể tiến vào “Đại Kết Cục”.
Nhưng tại sao bọn chúng không nghĩ, nếu không phải người khác vô duyên vô cớ chạy đến chọc Lạc Nam, hắn sẽ làm ra những chuyện như vậy sao?
Làm ơn đi, lão tử chỉ muốn tận hưởng ngày tháng vui vẻ với các mỹ nữ… là các ngươi chạy đến gây sự trên đầu ta trước, đến lúc ta làm căng lên, các ngươi lại nói ta muốn phá huỷ thế giới?
Lạc Nam vô cùng xem thường.
Với nội tình hiện nay của hắn, cũng không nhất thiết dùng miệng lưỡi đôi co hay thuyết phục mấy tên này.
Người không cùng đường, cho cút hết!
Nghe thái độ của Thuỷ Hàn và Cổ Phong, Minh Chủ mừng rỡ như điên, không bỏ qua cơ hội lập tức mở miệng:
“Chỉ cần hai vị gia nhập Trấn Cực Liên Minh, địa vị sẽ chỉ dưới bổn tọa, so với Tứ Cổ Chi Linh còn cao hơn một bậc, xem như Phó Minh Chủ.”
“Nghìn năm sau nếu ta chưa thể khiến Liên Minh nhất trí theo chí hướng ban đầu, sẽ lùi về sau, để hai vị đảm nhiệm Minh Chủ.”
Thuỷ Hàn cùng Cổ Phong đưa mắt nhìn nhau, hài lòng hồi đáp:
“Cái giá này, chúng ta nhận… theo Minh Chủ thủ hộ thế giới vậy.”
“Nhất định không để nhị vị thất vọng!” Minh Chủ trịnh trọng gật đầu, lòng tin trong mắt tăng mạnh.
Hiện tại tuy rằng đã ngồi vững vị trí Minh Chủ, nhưng ở Liên Minh vẫn còn không ít kẻ ngoài mặt nhưng lòng không phục, sẽ ra tay ngăn cản nàng dò xét toàn bộ thế lực trong liên minh, xóa bỏ những vấn đề như bắt giam Thần Mỹ hay nghiêm cấm việc nội đấu giữa Quỷ Vực và Vạn Thần Tộc.
Mà giờ đây khi có thêm Thuỷ Hàn và Cổ Phong tương trợ, Minh Chủ như hổ mọc thêm cánh, có hai cánh tay đắc lực đủ sức càn quét bất cứ âm thanh phản đối nào.
Cấm Chủ không cam tâm Minh Chủ thu được hai người, vội vàng nhìn sang Dao Vân và Viêm Hậu thuyết phục:
“Không biết hai vị đạo hữu có điều kiện gì? Chỉ cần có thể thỏa mãn, Cấm Khu sẽ cố gắng thỏa mãn.”
“E hèm!” Lạc Nam ho khan một tiếng:
“Nhớ câu nói ban đầu khi vào bí cảnh, đoạt người của ta… vậy chờ khai chiến đi!”
“Ngươi…” Cấm Chủ nổi giận:
“Chúng ta bằng vào bản sự mà thuyết phục kỳ nhân, không phải dùng vũ lực!”
“Khanh khách!” Viêm Hậu lại nở nụ cười yêu diễm:
“Nhưng bổn Hậu lại chỉ đồng ý theo kẻ mạnh nhất!”
Hoả diễm tính khí nóng nảy, tôn sùng cường giả…
Nàng thà không theo ai, cũng tuyệt không đầu nhập vào Cấm Chủ và Minh Chủ khi bọn hắn dù đã liên thủ vẫn không phải đối thủ của Lạc Nam.
“Đáng tiếc, ta không phải kẻ mạnh nhất.” Lạc Nam bất đắc dĩ thở dài.
“Ồ? Chẳng lẽ còn có nhân vật cường đại hơn Bá Chủ sao?” Dao Vân ngồi bên cạnh hiếm thấy biểu lộ hứng thú.
Mà Viêm Hậu cũng vểnh tai lắng nghe.
Lạc Nam cười cười, thoải mái đáp: “Các vị đều thẳng thắng, vậy ta cũng nói thật… mục đích chuyến đi Vô Danh Bí Cảnh lần này của ta chính là Viêm Hậu và Dao Vân, ba vị còn lại chỉ là tặng kèm, có hay không chẳng quan trọng.”
“Hừ!” Lôi Uy bất mãn nói:
“Quả nhiên đúng như lời đồn, ngươi là một tên háo sắc.”
Sắc mặt Thuỷ Hàn và Cổ Phong cũng rất khó coi, e ngại hai vị tỷ muội của mình sẽ chịu thiệt thòi nếu bị Lạc Nam dụ dỗ.
“Ta nói các vị… hiện nay ba người đã vào Liên Minh và Cấm Khu, ở đây định nghe lén bí mật của Bá Việt Tông sao?” Lạc Nam không vui nói:
“Mời đi ra chỗ khác để ta thương lượng với hai vị mỹ nữ, nơi này không có chỗ cho đực rựa.”
Viêm Hậu bật cười, tên này thật sự thú vị.
Dao Vân bắt đầu hứng thú, liền hướng Thuỷ Hàn đám người nói:
“Bá Chủ được quyền đưa ra điều kiện, hắn không muốn các vị nghe thấy cũng là điều dễ hiểu.”
“Được lắm!” Thuỷ Hàn gật đầu:
“Nhưng nếu hắn không thuyết phục được hai muội, vậy hãy cùng huynh đến Trấn Cực Liên Minh.”
“Chưa chắc đâu.” Viêm Hậu lắc đầu:
“Tính cách của ta không ưa thích thủ hộ hay cân bằng cái gì, nếu gia nhập cũng sẽ vào Cấm Khu, Trấn Cực Liên Minh cùng ta vô duyên.”
Lời này khiến Minh Chủ bất đắc dĩ, còn Cấm Chủ lại cực kỳ phấn khởi.
Cả hai chỉ hy vọng những gì Lạc Nam đưa ra không thuyết phục được hai nữ.
“Còn không mau đi?” Lạc Nam bĩu môi đuổi bọn hắn:
“Đừng ở đây làm kỳ đà cản mũi!”
Đám người bất mãn, nhưng cũng đành rời khỏi rừng trúc.
Để đảm bảo mình không bị nghe lén, Lạc Nam còn dùng Bá Chủ Quy Tắc tạo ra một kết giới trong suốt bao quanh khu rừng.
“Có vẻ như Bá Chủ rất tự tin sẽ thuyết phục được tỷ muội chúng ta?” Dao Vân ôn hòa hỏi.
“Đương nhiên rồi!” Lạc Nam nở nụ cười:
“Đã quyết định đến đây một chuyến, đương nhiên ta không định tay không trở về, nên chuẩn bị đã chuẩn bị đầy đủ.”
“Nói ra điều kiện của ngài!” Viêm Hậu nhếch lên khóe môi.
“Một vị Bá Phi của ta thăm dò thiên cơ, biết được tính cách của chư vị, ta cũng đã sớm đoán được lựa chọn của ba vị kia.” Lạc Nam ung dung lên tiếng:
“Thuỷ Hàn huynh và Cổ Phong huynh tính tình ôn hòa và dễ chịu như nước và gió, tôn thiên trọng địa… xem mình là con của trời đất, luôn muốn bảo hộ thế giới này, gia nhập Trấn Cực Liên Minh là dễ hiểu.”
“Lôi Uy vốn là lôi đình, tính cách bạo ngược và hiếu chiến, lựa chọn kẻ có dã tâm như Cấm Chủ là chuyện bình thường.”
“Viêm Hậu là ngọn lửa nóng nảy và dữ dội, rất hiếu chiến… nhưng càng xem trọng kẻ mạnh hơn, có xu hướng đứng về phía ta, tự xưng là “Hậu” cũng đủ thấy nàng muốn đứng trên chúng sinh.”
“Về phần Dao Vân, nàng là một đám mây, chữ “Dao” trong tên là tiêu dao tự tại, ngao du đó đây, khám phá những điều mới mẻ.”
Hai nữ nhìn nhau, nhẹ gật đầu… quả thật nam tử này đã có chuẩn bị mà đến.
Tính cách của năm huynh đệ tỷ muội quả thật phụ thuộc vào thuộc tính ban sơ của bọn họ.
Không phải ai cũng hiếu chiến, không phải ai cũng ôn hòa, không phải ai cũng ưa tiêu dao…
Mỗi người một lý tưởng.
“Nếu đạo hữu đã biết rõ như vậy, sao lại còn tự tin sẽ thuyết phục được chúng ta?” Viêm Hậu khiêu khích:
“Ngươi tự nhận mình không phải kẻ mạnh nhất, đã không thích hợp với ta.”
“Mà một khi không vô địch, sao có thể chân chính tiêu dao để xứng với tam tỷ?”
“Bởi vì ta có thứ này!” Lạc Nam nhún vai, đem một khối đồ vật đặt lên bàn đá.
Âm Dương Lệnh!
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Con đường bá chủ - Quyển 19 |
| Tác giả | Akay Hau |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện dâm hiệp, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 223 |
| Ngày cập nhật | 22/01/2026 08:29 (GMT+7) |