Bởi lẽ từ khi nàng được tạo hóa sinh ra, vẫn luôn gắn bó với Tịnh Độ, ở bên cạnh thế giới này nghe giảng đạo qua nhiều thế hệ, những gì nên học đều đã học được.
Đúng như vị cường giả thần bí tại Tịnh Độ đã nói, Tịnh Nữ chính là đệ tử tục gia.
Nói thật lòng, nếu Tịnh Nữ từ chối thì Lạc Nam thật sự không biết phải tìm ai để thích hợp trở thành nữ chủ của Phật Đỉnh.
Vì nàng đã là người thích hợp nhất, cũng là nhân vật có thể phát huy quyền năng tối đa của Phật Đỉnh.
Chỉ nhìn cách Phật Đỉnh còn chưa nhận chủ đã chủ động quấn quýt nàng cũng đủ hiểu không ai có thể thay thế.
Cũng may từ rất lâu, Tịnh Nữ đã tính ra được mình vẫn còn duyên chưa đứt trong hồng trần, vẫn kiên nhẫn chờ ngày có người tìm đến.
“Nói vậy ngay từ đầu nàng không biết “duyên” đó chính là ta à?” Ôm eo Tịnh Nữ ngồi trên Bá Kỵ Long Mã, Lạc Nam kề sát tai nàng, thì thầm hỏi.
Bị tên này thỉnh thoảng động tay động chân, Tịnh Nữ cũng đã dần quen thuộc với cử chỉ thân mật của hắn, nhưng gò má vẫn hơi ửng đỏ, hồi đáp:
“Thiếp đâu có thần thông quảng đại đến vậy, chỉ biết mình vẫn còn “duyên”, về phần người đó là ai, bằng cách nào tìm đến thì lại không biết.”
“Chỉ khi gần nhất Thiên Cơ quét qua mang theo Bá Uy cường đại mới có căn cứ suy đoán người đó sẽ là Bá Chủ.”
Đại danh của nam nhân này vang dội hư không, nhất là khi một người độc chiến tam đại cường giả, đối nghịch cả Chung Cực Giới Linh.
Dù Tịnh Độ Giới tách biệt thế tục, vẫn có thể nghe qua tên tuổi của hắn.
“Ta thật may mắn a!” Lạc Nam cảm khái nói:
“Chẳng may trong những năm tháng dài đằng đẵng, có người khác vô tình phát hiện ra nàng, khiến nàng lầm tưởng kẻ đó là “duyên” của mình thì tính sao?”
“Không thể lầm tưởng!” Tịnh Nữ khẽ lắc đầu, ngọc thủ chủ động đặt lên tay hắn:
“Bởi lẽ nếu chàng không hợp ý ta, dù có là “duyên” ta vẫn cưỡng ép cắt đứt.”
“Thế tại sao nàng không cắt đứt ngay từ đầu, bất chấp kẻ đó là ai để toàn tâm toàn ý gia nhập Tịnh Độ?” Lạc Nam hiếu kỳ.
“Bởi vì không muốn cắt, lòng mang chấp niệm nhìn thấy “duyên” của mình một lần, nếu như không thích lúc đó lại đoạn tuyệt cũng không muộn.” Tịnh Nữ nở nụ cười:
“Mà khi lòng đã có chấp niệm, liền không thể chân chính quy y.”
“Haha…” Lạc Nam thoải mái cười to:
“Nàng đối với ta là tiếng sét ái tình sao?”
“Đáng ghét!” Tịnh Nữ đánh vào ngực hắn:
“Xem chàng đắc ý.”
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng đó lại là sự thật.
Khoảnh khắc nam nhân này thu hồi tọa kỵ, thu liễm khí tức, ung dung đặt từng bước chân đi bộ trên hòn đảo nhỏ, lòng của nàng đã gợn sóng.
Lạc Nam nâng cằm giai nhân lên, ngắm nhìn nàng xõa tóc, thân mặc váy trắng thêu hoa thanh lịch, ưu nhã và xinh đẹp đến ngạt thở.
“Ta đối với nàng, cũng là nhất kiến chung tình!”
Hắn cúi đầu, hôn lên liên hoa môi…
Tịnh Nữ nhắm mắt, chấp nhận trầm luân vào lựa chọn của mình…
“Mỹ Mỹ cũng muốn nha!” Bên trong đan điền, Thần Mỹ chu môi kháng nghị.
“Đủ rồi!” Hồi lâu cảm thấy như sắp ngạt thở, Tịnh Nữ dùng sức đem nam nhân đẩy ra, không dám nhìn lấy hắn.
Thân thể hóa thành một đoá kim liên biến vào trong Phật Đỉnh.
VÙ VÙ VÙ…
Phật Đỉnh không bỏ qua cơ hội, trực tiếp cùng với Tịnh Phật Liên Hoa hòa nhập, tiến hành nhận chủ.
Trong thoáng chốc, số lượng Phật Văn tăng hơn gấp đôi, Phật Đỉnh cường đại biến lớn, mà Lạc Nam cũng cảm nhận được có vô số khẩu quyết Phật Đạo truyền thẳng vào đầu mình, khảm vào linh hồn.
Hắn và Tịnh Nữ đã như hai mà một…
Lạc Nam cảm thụ dư vị còn đọng trên môi, cười cười nói:
“Huyền Huân, dẫn Tịnh Nữ làm quen mọi người.”
Vẫn còn Hồng Mông Đỉnh và Địa Ngục Đỉnh…
NGAO!
Cảm nhận được mệnh lệnh của chủ nhân, Bá Kỵ Long Mã ngửa đầu gào rống, phá không mà đi.
… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 19 tại nguồn: http://truyensextv99.net/con-duong-ba-chu-quyen-19/
Hồng Mông là trạng thái nguyên thuỷ, hỗn độn của vũ trụ trước khi khai thiên lập địa…
Hồng Mông mênh mông, mờ mịt, không rõ ràng bản chất nhưng lại là khởi nguồn của mọi thứ, đặc biệt là đối với sự phát triển của sinh mệnh, sinh linh vạn tộc.
Thế nên Hồng Mông Chi Lực có thể khiến huyết mạch, thể chất của các chủng tộc ở thời đại này lột xác, biến dị, trở về hình thái huy hoàng trong quá khứ…
Đồng thời Hồng Mông Quy Tắc cũng từ đó diễn hóa ra được hư ảnh vạn tộc thời hồng hoang.
Có thể nói Hồng Mông Đỉnh là bước ngoặt trong sự phát triển chiến lực của Lạc Nam và toàn bộ Bá Việt Tông.
Nhờ có Hồng Mông Chi Lực, huyết mạch của hắn và chúng nữ đều cường đại hơn nhiều lần, thủ đoạn chiến đấu vì vậy càng thêm phong phú.
Thế nên việc chọn chủ cho Hồng Mông Đỉnh thật ra không khó.
Chỉ cần đó là tồn tại do đất trời sinh ra một cách tự nhiên, có được linh trí, có thể tu luyện là đủ rồi.
Như Uẩn Linh Đạo Trà, Mạc Cổ Tiên Nhân Chi hay gần nhất là Thiên Nhiên Cổ Thần, Tịnh Phật Liên Hoa… đều có thể trở thành chủ của Hồng Mông Đỉnh.
Thậm chí ngay cả Tứ Cổ Chi Linh cũng có thể vứt xác thành linh.
Bởi vì có cùng bản chất tự nhiên, được thai nghén khi thiên địa hình thành.
Bất quá từ thiên cơ mà Yến Linh thăm dò được, Lạc Nam cũng đã tìm được nhân tuyển phù hợp.
Tốc độ của Bá Kỵ Long Mã cực nhanh, mỗi bước chân đều băng qua thời không, như muốn đến chốn tận cùng của thế giới.
Tiến vào địa bàn của Trấn Cực Liên Minh, tìm đến một phương bí cảnh có màu sắc như cầu vồng, ẩn sâu trong trong một sơn cốc u tĩnh.
Vô Danh Bí Cảnh.
Vốn là lặng lẽ vô danh nhưng ẩn sâu trong đó là những tồn tại đặc thù.
Lạc Nam đến, nào ngờ thấy hai nhân vật đang đứng bên ngoài bí cảnh.
Cấm Chủ cùng Minh Chủ!
“Chào hai vị đạo hữu, gần nhất vẫn khỏe chứ?” Hắn nâng tay lên chào hỏi, thái độ mười phần thân thiện như bạn thân lâu ngày không gặp.
“Hừ, đánh hơi cũng nhanh thật!” Cấm Chủ bất mãn cười lạnh.
“Bá Chủ gần nhất khiến Liên Minh chúng ta gà bay chó chạy a!” Minh Chủ không vui lườm hắn.
Hiển nhiên là đang trách cứ việc tên này đoạt mất năm kiện Thần Vật.
“Hết cách rồi, ai bảo mấy lão già đó chưa tìm hiểu nguyên nhân đã ra tay với Thần Mỹ của ta.” Lạc Nam nhún nhún vai:
“Bọn hắn gây sự với ta thì còn được tha thứ, nhưng gây với nữ nhân của ta… nếu không nể mặt Minh Chủ ngươi, có lẽ đã thân tử đạo tiêu rồi.”
“Thật vậy sao?” Minh Chủ híp mắt.
Nàng đã mô phỏng Bách Thế Thư và Vạn Đạo Lưu Ly Bình, có thể vận dụng đến một chút Thiên Cơ Chi Đạo.
Minh Chủ biết chuyện của Thần Mỹ được thả ra chắc chắn có liên quan đến Lạc Nam, chỉ tiếc nàng không có gì làm bằng chứng.
Hơn nữa vì thực lực Lạc Nam quá mạnh, hắn tha mạng cho năm vị lão già xem như thật sự không muốn làm quá tuyệt tình rồi.
Minh Chủ cũng đành giả vờ mắt nhắm mắt mở.
“Hôm nay hai vị không được đoạt người của bổn tọa!” Lạc Nam trắng trợn uy hiếp:
“Bằng không khai chiến!”
“Ngươi!” Cấm Chủ suýt chút nhịn không được lao lên đấm tên này hai quyền.
“Bằng vào bản sự và thủ đoạn của riêng mình.” Minh Chủ lãnh đạm nói:
“Khai chiến thì khai chiến, Chung Cực Giới Linh sẽ không nhìn Bá Chủ giễu võ giương oai.”
Lạc Nam âm thầm buồn bực, nữ nhân này lại mang Giới Linh chết tiệt ra uy hiếp mình.
Nhưng không thể không nói, thật sự chưa đủ tư cách đối nghịch với Giới Linh.
Đánh cho một trận, cuối cùng Giới Linh lại có thể kết thúc tất cả, nỗ lực gây chiến chỉ là công cốc.
Đúng lúc này, màn chắn cầu vồng của bí cảnh xuất hiện gợn sóng, một tiểu đồng tử nhỏ bé đáng yêu tung tăng chạy ra, dùng giọng điệu non nớt nói:
“Ba vị đại nhân, các vị Cảnh Chủ cho mời!”
“Cái quỷ gì thế?” Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm nhìn tiểu đồng tử này.
Chỉ thấy như một đứa bé bảy, tám tuổi tay chân được kết thành từ củ sen, thông minh lanh lợi, người mặc yếm đỏ, đầu thắt hai cái búi tóc như hai cái bánh bao nhỏ.
Trên người đeo vòng càn khôn, trên thân bao quanh lụa đỏ, còn đạp trên hai cái bánh xe lửa xoay tròn tròn.
Không phải Na Tra thì là ai?
Bất quá con hàng này lâu ngày không thấy, sao lại thu nhỏ lại rồi?
Tu vi còn là Siêu Thần đỉnh phong.
Như cảm nhận ánh mắt khác thường của Lạc Nam, Na Tra im lặng không giấu vết truyền âm:
“Lão đại, ta được một trong số những vị Cảnh Chủ ở đây thu làm đồ đệ.”
“Hóa ra là vậy!” Lạc Nam hiểu ra.
Mỗi người đều có cơ duyên của riêng mình, Na Tra thiên phú không tồi, lại nhiều lần được mình bồi dưỡng, có thể lọt mắt Bất Hủ Thần cũng là chuyện bình thường.
Nhân vật như Na Tra, đi đến thế lực nào cũng có thể trở thành trụ cột dưới Bất Hủ.
“Mời ba vị!” Na Tra bất động thanh sắc, giả vờ không quen biết Lạc Nam.
“Nhờ tiểu hữu dẫn đường!” Minh Chủ khiêm tốn nói.
Na Tra gật gù, mang theo ba người tiến nhập Vô Danh Bí Cảnh.
Vừa bước vào bên trong, cảm nhận đầu tiên của Lạc Nam đám người chính là sự hoang sơ, hùng vĩ, nguyên thuỷ…
Núi non khổng lồ, đại thụ xuyên thủng cửu thiên, các loại động thực vật vô cùng to lớn.
Đặc biệt ở khắp xung quanh rừng, núi, biển, sông… đều có thể thấy các chủng loài Thượng Cổ đang sinh sống và tu luyện.
Một số loài ở bên ngoài càng là tuyệt tích.
Lạc Nam vuốt cằm, xem ra khi Trấn Cực Liên Minh thành lập thì đám người Bắc Huyền vẫn chưa thể mời chào hết tất cả nội tình Bất Hủ ở Chung Cực Giới nhập bọn.
Bằng không Vô Danh Bí Cảnh đã sớm trở thành phần tử của Trấn Cực Liên Minh rồi.
Đây mới là số ít nội tình lánh đời chân chính…
Hoặc mắt cao hơn đầu, cần nhân vật như Minh Chủ, Cấm Chủ đích thân chiêu mộ.
Chứ không phải Tứ Cổ Chi Linh có thể kêu gọi bọn họ xuất thế.
Xuyên qua các loại địa hình, vào sâu trong bí cảnh…
Lạc Nam, Cấm Chủ và Minh Chủ rốt cuộc có thể thấy năm bóng người đang ngồi trong một vườn trúc xanh mát, uống trà luận đạo.
Ánh mắt cả ba lóe lên, nhịp tim nhịn không được đập nhanh một chút.
Năm vị này, đều là tồn tại thời kỳ khai thiên lập địa đến ngày hôm nay, hấp thụ tinh hoa trời đất, có được Hồng Mông tinh thuần, ai cũng đủ tư cách trở thành Linh của Hồng Mông Đỉnh.
Đương nhiên, ba người hóa thân nam nhân, hai người hóa thân nữ nhân.
Lạc Nam trực tiếp loại ba nam nhân ra khỏi mục tiêu tuyển chọn, chỉ chú ý vào hai nữ nhân.
Một nàng mặc trên người áo dài thất thải, dáng người thướt tha, thanh cao xuất trần, ngũ quan như họa, trước mặt có đặt một thanh huyền cầm, tô điểm cho khí chất cổ kính và vẻ đẹp truyền thống của nàng.
Nàng là đám mây đầu tiên của thế giới này, hấp thụ Quy Tắc, Nguyên Khí và Hồng Mông tinh thuần nhất vào thời kỳ đó… giác ngộ linh trí, tu luyện đến Bất Hủ.
Tên là Dao Vân!
Một người khác quyến rũ phong tình, thân mặc tố y có thêu những đoá hoa lửa, tóc đỏ rực rỡ, môi diễm như hoa, da thịt lại trắng hơn tuyết, tỏa ra từng luồng hoả nhiệt ấm áp dễ chịu.
Nàng là ngọn lửa đầu tiên cháy lên của thế giới này, có thể nói là tổ tiên của vạn hoả, ra đời cùng lúc với mặt trời, thức tỉnh linh trí.
Bất kể những loại hoả diễm nổi danh như Đạo Hoả, Vĩnh Hằng Hoả, Bất Diệt Viêm, Tịch Diệt Viêm, Niết Bàn Hoả… đều phải xếp sau.
Tự xưng Viêm Hậu!
Hai vị này chính là đối tượng có thể trở thành chủ của Hồng Mông Đỉnh, một người là đám mây đầu tiên, một người là ngọn lửa đầu tiên.
Mà ba nam tử còn lại, cũng đều là những tồn tại trong truyền thuyết, là cội nguồn của thuộc tính tự nhiên.
Ngọn gió đầu tiên trong trời đất – Cổ Phong.
Dòng chảy đầu tiên – Thuỷ Hàn.
Tia lôi đình đầu tiên – Lôi Uy.
So với Đạo Thuộc Tính, bọn hắn càng cường đại hơn, càng chất lượng hơn, càng tinh khiết hơn.
Nếu như có thể… Lạc Nam không ngại thu Cổ Phong, Thuỷ Hàn, Lôi Uy làm tài nguyên, luyện hóa bọn họ làm lực lượng trong Bá Đỉnh, xóa đi linh trí.
Đến khi đó, chiến lực đại tăng!
Bất quá hắn không thể làm như vậy.
Thứ nhất hắn và họ không thù không oán, không có lý do ra tay.
Thứ hai, năm vị này đã xem nhau như huynh đệ tỷ muội, từ xa xưa đã luôn tu luyện cùng nhau, một lòng cầu đạo, giao tình thâm hậu như người một nhà.
Nếu hắn muốn Dao Vân và Viêm Hậu, hắn liền không thể ra tay với Cổ Phong, Thuỷ Hàn và Lôi Uy được.
Đáng nói chính là, năm vị này đều không cần Bất Hủ Thần Vật nhưng lại có tu vi Bất Hủ.
Bởi vì bọn họ từ khi được tạo hóa sinh ra, đã mang trong mình ý chí của thế giới rồi.
Bọn họ như lực lượng tự nhiên đầu tiên của trời đất, lại như những Bất Hủ Thần Vật ở dạng nguyên tố thuộc tính.
Cấm Chủ cùng Minh Chủ đến nơi này, chính là muốn mời chào năm vị này gia nhập thế lực của bọn hắn.
Về phần Lạc Nam, hắn đang nghĩ xem Dao Vân và Viêm Hậu ai thích hợp với Hồng Mông Đỉnh.
Đương nhiên, lấy được cả hai thì càng tốt!
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Con đường bá chủ - Quyển 19 |
| Tác giả | Akay Hau |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện dâm hiệp, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 223 |
| Ngày cập nhật | 22/01/2026 08:29 (GMT+7) |