Tôi cười nói: “Cô ấy đương nhiên là thích ba rồi. Bằng không, làm sao cô ấy có thể phát sinh chuyện gì với ba được. Ba à, cũng không cần phải ngượng ngùng, cứ như trước kia thôi. Lúc ba và Anh Thư ở bên nhau, nên thế nào thì vẫn cứ như thế. Khi có người ngoài, chúng ta vẫn là một gia đình. Ba thấy sao?”.
Ba vẫn không nói gì. Lúc này ông chắc chắn không biết phải nói gì cho phải. Nói gì cũng là ở thế yếu. Với sự khôn ngoan của ba, chỉ cần không phải là hồ đồ, ông chắc chắn sẽ tiếp tục im lặng. Tôi không thể không nói tiếp: “Ba, con biết, hai đứa con làm vậy có hơi không phải, bây giờ làm cho ba rất… ừm, rất xấu hổ. Nhưng đây thật sự không phải là ý của chúng con. Vốn định đợi một thời gian nữa có cơ hội sẽ nói với ba, nhưng mà không phải là đột nhiên xảy ra chuyện này sao, cho nên… Ba cũng đừng nghĩ nhiều, con và Anh Thư đối với ba vẫn tôn kính như vậy, con vẫn sẽ tôn kính và hiếu kính ba. Còn Anh Thư, ba cứ tự mình bao dung cô ấy một chút, sau này có thể sửa được cái tính khí của cô ấy hay không là tùy vào ba cả. Nếu ba không trị được cô ấy, con cũng hết cách, sau này có ba chịu khổ rồi.”.
Tôi cảm thấy như vậy là đủ rồi, không thể nói thêm nữa. Lúc này nói càng nhiều, ba sẽ chỉ càng thêm xấu hổ. Vì thế tôi liền nói: “Thôi được rồi, ba, con đi tắm rửa ngủ đây.”. Tôi ghé đầu đến bên tai ba, nhỏ giọng hỏi: “Hay là… con bảo Anh Thư lát nữa qua phòng ba nhé, ba lại tiếp tục?”.
Mặt ba đỏ bừng lên, ông giơ tay lên nắm lấy cánh tay tôi. Tôi dùng tay kia chặn lại, không cho ba vặn tay mình. Nhưng thân thủ của ba thật sự rất lợi hại, lúc này ông lại đang thẹn quá hóa giận. Ông đẩy cánh tay tôi về phía trước, tôi lùi lại, tay kia của ba đã luồn xuống dưới nách và khóa chặt tay tôi lại, khiến tôi không thể dùng sức được nữa. Bị ông kéo một cái, cánh tay tôi bị vặn ngược ra sau và cả người tôi bị đè sấp xuống sofa. Tôi biết ba đã nương tay, bằng không tôi đã nằm ngửa trên sàn rồi, chứ không phải nằm sấp trên sofa.
Tôi lập tức hét lớn: “Anh Thư! Cứu mạng! Ba muốn đánh anh kìa!”.
Anh Thư bật cửa phòng chạy ra. Cô ấy vẫn đang mặc bộ đồ yoga, thân hình lồi lõm đầy quyến rũ. Cô ấy lo lắng chạy tới xem tôi và ba, nhưng cô ấy rất thông minh, vừa thấy nụ cười hì hì của tôi là biết ngay chúng tôi chỉ đang đùa giỡn. Bước chân của cô ấy lập tức chậm lại, và khi đến trước mặt tôi, cô ấy đã hoàn toàn bình tĩnh. Anh Thư nhìn ba, rồi lại nhìn tôi, có chút bực bội nói: “Hai ba con làm gì vậy? Sao lại động tay động chân vậy?”.
Ba nhìn thấy Anh Thư, chắc hẳn rất xấu hổ. Vốn tưởng là do sức hấp dẫn của mình đã chinh phục được cô ấy, bây giờ mới biết, là do tôi và cô ấy đã chủ động thiết kế để ông mắc câu. Ba tức giận buông tay tôi ra, nhưng lại buông không đúng cách, khiến tôi cuối cùng cũng bị đau thật. Tôi cố ý hét thảm một tiếng, rồi nhanh chóng đứng dậy trốn ra sau lưng Anh Thư.
Ba và Anh Thư nhìn bộ dạng vô dụng của tôi, đều bật cười. Ba là cười vì tức giận, còn Anh Thư là thật sự cảm thấy buồn cười. Nhưng không khí ngột ngạt lúc nãy đã không còn nữa. Ít nhất, bây giờ không khí tuy vẫn còn chút không tự nhiên, nhưng đã không còn lúng túng như vậy nữa. Ba cười một cái, rồi lại sa sầm mặt, làm ra vẻ vẫn còn tức giận, hậm hực nói: “Ta về phòng đây.”.
Tôi và Anh Thư cười hì hì nhìn ba quay về phòng. Anh Thư liền lôi tôi về phòng, hỏi tôi đã nói gì với ba. Tôi đem chuyện hai chúng tôi gài bẫy ba ra kể, kết quả lại bị Anh Thư nhéo cho mấy cái đau điếng. Anh Thư không phải là ba, cô ấy không hề nương tay, cánh tay tôi bầm tím mấy mảng.
Tôi cười hì hì hỏi Anh Thư: “Sao em và ba lại làm ngay ở phòng khách vậy? Anh vừa vào nhà mà sợ hết hồn! Bệnh xấu hổ của anh suýt nữa thì tái phát!”.
Anh Thư lườm tôi một cái: “Ai bảo anh về mà không gọi điện thoại trước! À… Anh cố ý đúng không! Nói! Có phải là cố ý không?”. Nói rồi cô ấy lại bắt đầu nhéo tôi. Tôi lập tức xin tha: “Không phải! Thật sự không phải! Anh làm sao biết hai người lại ở phòng khách chứ!”.
Anh Thư tức giận buông tay ra, nói: “Giờ thì hay rồi! Ba không biết xấu hổ đến mức nào! Vừa rồi làm em sợ chết khiếp, em cứ tưởng hai ba con đánh nhau thật! Ba lợi hại như vậy! Em sợ anh bị ba đánh chết thì làm sao.”. Nói xong cô ấy còn làm ra vẻ sợ hãi.
Thấy Anh Thư thật sự lo lắng cho mình, tôi liền ôm lấy cô ấy cười nói: “Yên tâm, sau này sẽ không có chuyện như vậy nữa. Em có thể quang minh chính đại muốn thế nào thì thế! Hì hì!”.
Anh Thư lườm tôi một cái: “Anh có bị bệnh không! Đây là nhà, ngoài anh ra còn có Cu Kiệt nữa! Sau này anh phải chú ý cho em một chút! Tuyệt đối không được nói năng lung tung trước mặt con!”.
Tôi cũng không tức giận, cười híp mắt hỏi: “À… hiểu rồi, không nói trước mặt con, đúng không.”. Anh Thư tức giận lại bắt đầu nhéo tôi.
Tôi nắm lấy tay cô ấy: “Đừng nhéo nữa, nói chuyện chính, chuyện chính. Đêm nay em và ba là thế nào? Sao em lại mặc bộ đồ đó?”.
Anh Thư ngượng ngùng gỡ tay tôi ra: “Hôm nay ban ngày đi dạo phố về, em mấy ngày không tập yoga rồi, liền ra phòng khách tập. Không ngờ ba xem em tập, lại nổi hứng, qua sờ mó em. Em thấy hình như chưa bao giờ làm tình lúc đang tập yoga, nên cũng không từ chối. Cứ như vậy thôi.”.
Tôi quan sát giọng điệu và biểu cảm của Anh Thư. Cảm giác như cô ấy đã bớt đi rất nhiều sự ngượng ngùng và e thẹn. Khi nói về chuyện này, cô ấy không còn do dự, ấp úng như trước nữa.
Tôi cười một tiếng: “Xem ra vừa rồi ba vẫn chưa thỏa mãn, em cũng chưa lên đỉnh. Hay là… bây giờ em qua tìm ba đi?”.
Anh Thư lập tức nổi giận, lại định nhéo tôi. Tôi vội vàng nắm lấy tay cô ấy: “Vợ ơi! Vợ ơi! Dừng tay đã, nghe anh nói đã!”.
Anh Thư tạm thời dừng lại, chờ tôi nói, vẻ mặt như thể nếu tôi nói không vừa ý là sẽ lập tức ra tay. Tôi tiếp tục: “Chuyện hôm nay ấy hả, ba bây giờ trong lòng chắc chắn đang rất khó xử. Dù sao cũng là ông ấy đã làm chuyện không nên làm, rào cản trong lòng dù đã qua được, nhưng chắc chắn vẫn rất khó chịu. Nếu em có thể qua đó an ủi ông ấy một chút, rồi nói chuyện với ông ấy, gỡ bỏ sự xấu hổ của ông ấy, vậy thì sau này sẽ không sao nữa. Bằng không, em nghĩ mà xem, đợi đến ngày mai gặp lại, ba chắc chắn sẽ càng lúng túng hơn. Vừa rồi, lời của anh chỉ có thể làm ba bỏ đi khúc mắc, chỉ có em ra mặt, tỏ rõ rằng chúng ta thật sự chấp nhận ông ấy, ông ấy mới có thể không còn xấu hổ nữa. Em thấy anh nói có đúng không?”.
Anh Thư từ từ buông lỏng tay tôi ra, nghĩ ngợi rồi nói: “Ừm, cũng có lý. Nhưng mà… bây giờ em ngại qua đó lắm! Anh chỉ nghĩ cho ba, sao anh không nghĩ em có xấu hổ không! Em nhéo chết cái thằng khốn nhà anh!”.
Tôi lại bị Anh Thư nhéo cho mấy cái đau điếng. Đợi cô ấy hết giận, tôi mới nói: “Vợ ơi! Dù sao cũng là hai chúng ta đã gài bẫy ba, em cứ coi như là thương ba đi. Em cũng không muốn ngày mai gặp ba mà ông ấy lại tỏ ra lúng túng đúng không, đến lúc đó em chẳng phải cũng sẽ xấu hổ theo sao! Thay vì như vậy, còn không bằng bây giờ giải quyết dứt điểm luôn đi!”.
Thấy Anh Thư đang chăm chú lắng nghe, tôi nói tiếp: “Em qua đó, cũng không phải là để tiếp tục làm tình với ba, chỉ là nói chuyện thôi, nói ra hết lòng mình là được. Nghe xem ba nói thế nào, em khuyên nhủ một chút là được. Thật ra ba không cần ai khuyên cả, cái ông ấy cần là thái độ của chúng ta, nhất là thái độ của em. Thái độ của em sẽ quyết định sau này ông ấy sẽ dùng thân phận và vị thế nào để sống trong cái nhà này. Hiểu chưa?”.
Anh Thư cảm thấy tôi nói có lý, nhìn tôi hỏi: “Vậy… em qua đó nhé?”.
Tôi nhìn bộ quần áo trên người cô ấy: “Vợ ơi! Ít nhất cũng phải thay bộ đồ khác chứ! Em cứ như vậy mà qua, ba lại xấu hổ nữa cho xem!”.
Anh Thư nghĩ cũng phải, liền đứng dậy cởi đồ đi tắm. Sau khi tắm xong, cô ấy đột nhiên hỏi tôi: “Chồng, em mặc đồ ngủ qua, hay là mặc quần áo bình thường?”.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu bây giờ em mặc đồ quá kín đáo, ba sẽ nghĩ rằng anh vẫn để tâm chuyện vừa rồi, có lẽ sau này ông ấy cũng không dám có ý nghĩ gì khác nữa. Hơi hở hang một chút cũng không sao, ba nhìn thấy sẽ lập tức hiểu được thái độ của chúng ta. Nghe anh đi, không sai đâu.”.
Anh Thư nghĩ ngợi: “Nhưng mà, bây giờ em toàn mặc mấy bộ đồ ngủ dài tay dài chân thôi, mùa đông rồi, không thể mặc đầm hai dây được!”.
Tôi cười: “Trong nhà ấm như vậy! Em mặc đầm hai dây cũng không lạnh đâu! Cứ mặc quần xì líp, rồi khoác thêm cái áo ngủ là được. Mau đi đi, lúc này ba không chừng đang tự vả vào mặt mình đấy!”.
Anh Thư nghĩ ngợi, rồi tìm ra một chiếc áo hoodie dáng dài, bên trong mặc một chiếc quần xì líp cotton màu trắng. Cô ấy tự ngắm mình một lúc, rồi nhìn tôi. Tôi ra hiệu là được rồi, rồi phẩy phẩy tay, bảo cô ấy đi qua. Tôi đứng dậy cởi đồ chuẩn bị đi tắm. Anh Thư thấy bộ dạng hoàn toàn không để tâm của tôi, liền yên tâm mở cửa đi ra ngoài.
Tôi đứng ở cửa nghe thấy tiếng Anh Thư gõ cửa phòng ba, rồi tiếng ba mở cửa, sau đó là tiếng cửa đóng lại. Tôi mỉm cười, đi vào phòng tắm.
Tắm rửa xong, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc mang về. Vừa rồi lúc cùng Anh Thư về phòng, tôi đã xách vali vào. Dọn dẹp xong, lại xem điện thoại một lúc, tôi nhìn đồng hồ, đã nửa tiếng trôi qua mà Anh Thư vẫn chưa về. Tôi thầm nghĩ không phải Anh Thư và ba lại bắt đầu làm tình rồi chứ.
Nghĩ đến đây tôi lại thấy kích động, liền đứng dậy, rón rén mở cửa, rồi từ từ đi đến cửa phòng ba. Chưa kịp ghé tai vào cửa, tôi đã nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người.
Giọng của Anh Thư rất lớn: “Ai da, sao ba phiền phức thế! Con đã nói ngay từ đầu là ý của Hùng, sao ba cứ luẩn quẩn mãi thế. Có phải là muốn con gọi Hùng đến đây ba mới tin không?”.
Giọng nói có chút trầm thấp của ba vọng ra: “Không phải, ba không phải ba không tin. Chỉ là ba cảm thấy có lỗi với thằng Hùng. Cho dù là nó đồng ý, ba cũng… làm chuyện không đúng.”.
Giọng Anh Thư rất tức giận: “Cái gì gọi là ba làm chuyện không đúng?! Vậy ý của ba là con cũng làm chuyện không đúng rồi?! Con không biết xấu hổ mà lên giường với ba, cho ba chơi con thoải mái, cái gì con cũng chiều ba hết, lại còn bao nhiêu lần như vậy! Có phải Hùng nên bỏ con đi không?”.
Ba lập tức vội vàng nói: “Không phải, ba không phải nói con. Ba là nói chính ba. Thằng Hùng và con cái gì cũng biết, con không có làm sai. Là ba, là ba không tốt.”.
Anh Thư nổi nóng, tức giận nói: “Ồ! Hóa ra là ba cảm thấy chuyện này bị Hùng biết được, thấy mất mặt đúng không? Ba, ba cũng đủ giả tạo đấy! Bình thường lúc ở bên con sao ba không biết là có lỗi với Hùng? Mấy ngày nay, hai chúng ta ngày nào cũng làm làm tình, cũng đụ đến rã rời! Con chiều ba để ba hành hạ cơ thể con, để ba chơi con bao tư thế bạo dâm mà ba muốn, ba thích! Tối con còn trần truồng cho ba đút con cặc ba vào cái lồn con, ôm con mà ngủ, sao ba không thấy là có lỗi với anh ấy? Khi bị anh ấy nhìn thấy, thì lại cảm thấy có lỗi?”.
Giọng ba có chút ngượng ngùng: “Ai… ba đã nói, ba chỉ muốn ở bên con vài ngày cuối cùng, rồi ba sẽ rời đi. Cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà, hôm nay lại bị thằng Hùng thấy… Ai…”.
Anh Thư lớn tiếng: “Ba có ý gì! Ở bên con vài ngày cuối cùng sao? Ồ! Vậy là… vậy là… ba chơi con xong rồi… ba chơi con đã rồi… Ba chơi con no nê rồi… Ba chơi con chán chê rồi… bây giờ tính phủi mông bỏ đi… Vậy con là cái gì của ba? Trong lòng ba, con chỉ có địa vị như vậy thôi sao? Con chỉ… con chỉ… là đồ để ba chơi trong một khoảng thời gian thôi sao? Bây giờ ba không còn muốn chơi con nữa thì vứt đi thôi chứ gì?”.
Giọng ba hoảng hốt liền nói: “Không phải! Không phải ý đó! Thư ơi, con không hiểu…”.
Anh Thư cắt lời ba: “Được rồi! Con đã nói, Hùng có sở thích chia sẻ vợ cho người khác chơi, con ở bên ba, bệnh của Hùng sẽ khỏi, con không ở bên ba, thì anh ấy lại không cương cứng được. Anh ấy sẽ không để tâm hai chúng ta ở bên nhau, chuyện của chúng ta anh ấy đại bộ phận đều biết. Con đối với ba cũng có tình cảm, con cũng thích ba, bây giờ chỉ xem ba thế nào thôi. Ba nhất định phải rời khỏi cái nhà này đúng không? Nếu đúng là vậy, con sẽ đi ngay lập tức, cứ coi như khoảng thời gian này con chỉ là đồ chơi của ba đi! Con bị mù đi!”.
Tiếng bước chân vang lên, tiếp theo là tiếng quần áo ma sát, Anh Thư gầm nhẹ: “Đừng ôm con! Dù sao ba cũng chơi con chán chê rồi, sắp đi rồi, không cần phải ôm con nữa!”.
Giọng ba như sắp khóc nói: “Thư ơi, Thư ơi. Ba làm sao nỡ rời xa con được. Ba… ba chỉ là cảm thấy không còn mặt mũi nào để ở lại cái nhà này nữa. Ba yêu con nhiều thế nào, con không biết sao?”.
Giọng Anh Thư lạnh lùng vang lên: “Con không biết! Con chỉ biết là ba chơi con xong! Ba chơi con no nê rồi! Ba chơi con chán chê rồi! Bây giờ định bỏ con đi! Vứt con rồi!”.
Ba lập tức nói: “Ba không đi, ba không nỡ đi. Ba làm sao nỡ đi được! Chỉ là ba… chỉ là ba thấy mất mặt quá. Con biết không? Để thằng Hùng biết chuyện của hai chúng ta, ba là người làm ba, thật sự cảm thấy không còn mặt mũi nào nữa!”.
Anh Thư tức giận nói: “Con đã nói anh ấy không để tâm, sao ba cứ như vậy. Con chỉ hỏi ba một câu! Có phải là ba nhất định phải đi, có phải là sau này sẽ không còn quan hệ gì với đứa con dâu nứng lồn không biết xấu hổ mà đêm nào cũng mang lồn qua phòng cho ba chơi, đứa con dâu hư hỏng này nữa phải không?”.
Ba im lặng một lúc, rồi đột nhiên gầm nhẹ: “Con không hư hỏng, con đừng hận ba, oán trách ba mà nói vậy, ba đau lòng. Không đi! Ba không đi! Chỉ cần có thể mỗi ngày nhìn thấy con, ở trong cái nhà này ba có làm trâu làm ngựa cũng không đi!”.
Anh Thư đắc ý cười: “Thế có phải hơn không! Ba mà cũng phải làm trâu làm ngựa! Hùng tôn kính ba biết bao! Con mà đối xử không tốt với ba, anh ấy có để yên cho con không! Ba ơi, chính là cái tính gia trưởng của ba! Chỉ nghĩ đến cái sĩ diện của mình, ba không nghĩ cho con. Ba đi rồi, để con ở lại cái nhà này, sau này con phải làm sao! Con sẽ phải sống ra sao! Ba có nghĩ đến không? Con mỗi ngày phải đối mặt với Hùng, con sẽ xấu hổ đến mức nào! Có cảm thấy bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra được không! Ba là không hề nghĩ cho con!”.
Giọng ba có chút lúng túng: “Đúng vậy, ba xin lỗi. Thư ơi, là ba không đúng. Con yên tâm, vì con, mặc kệ thằng Hùng nhìn ba thế nào, ba cũng sẽ không đi”.
Anh Thư bật cười thành tiếng: “Ba thật là! Anh ấy, không những có sở thích chia sẻ vợ, mà còn thích xem con và ba làm tình. Anh ấy đã sớm muốn tận mắt nhìn thấy con và ba làm tình thế nào, cuồng nhiệt thế nào… cái đó… vẫn luôn nài nỉ con tạo điều kiện cho anh ấy xem.”.
Giọng ba có chút lúng túng: “Thằng Hùng… sao lại có thể thích cái này chứ? Có phải nó bị cái gì kích thích không? Con có biết không?”.
Anh Thư nói: “Con không biết, dù sao thì sau khi con sinh con xong, liền thay đổi. Ban đầu con tưởng là do sỏi thận, sau này mới phát hiện, anh ấy có sở thích muốn chia sẻ vợ cho người khác chơi, muốn nhìn con làm tình với người khác. Về phần tại sao, con cũng thật sự không biết. Hừ! Vì để thỏa mãn chính mình, mà bắt con phải ăn mặc hở hang để cho ba xem, để câu dẫn ba, hướng dẫn con từng bước để làm tình với ba. Bây giờ anh ấy gây ra rắc rối rồi, lại để con qua đây khuyên ba!”.
Ba vội nói: “Thằng Hùng nhất định là có nỗi khổ tâm gì đó, con đừng giận nó nữa. Ai! Bây giờ chuyện đã phơi bày ra rồi, sau này ở nhà ba thật không dám đối mặt với thằng Hùng nữa. Luôn cảm thấy có lỗi với nó. Đúng rồi, con qua chỗ ba lâu như vậy rồi, mau về đi, đừng để thằng Hùng đợi lâu, nó lại suy nghĩ nhiều.”.
Anh Thư đột nhiên tức giận nói: “Dựa vào cái gì mà con không dám đối mặt với anh ấy! Rõ ràng là tự anh ấy muốn, con nói lại lần nữa, ba không hề có lỗi với anh ấy.”
“Ba không biết đâu! Mỗi lần con làm tình với ba xong trở về, Hùng rất hưng phấn, sau đó bệnh cũng giảm hơn. Hai chúng ta ở đây một người thì áy náy, một người thì tức giận, còn anh ấy thì lại rất vui vẻ! Hừ! Đêm nay con không về nữa, ba không phải là không tiện sao? Đêm nay con ngủ ở đây với ba… tiếp tục làm tình với ba… con cho ba chơi con suốt đêm… bây giờ mọi chuyện rõ ràng hết rồi, ba muốn chơi con kiểu gì con cũng chiều ba hết… ngày mai ba cũng không cần phải ngượng ngùng nữa! Đợi đấy, con đi nói với anh ấy một tiếng.”.
Ba hoảng hốt: “Đừng! Đừng! Thư ơi, con đừng đi! Con không thể đi… Ai da! Đừng cắn!”.
Một trận âm thanh kéo giật và tiếng kêu đau của ba truyền đến, tiếp theo là giọng nói tức giận của Anh Thư: “Ba đừng kéo con nữa! Bằng không con còn cắn ba đấy! Đêm nay con ở đây ngủ! Dám nói thêm một chữ ‘không’ nữa là con cắn chết ba!”.
Tiếp theo lại là một trận âm thanh kéo giật, Anh Thư lớn tiếng hô: “Buông tay con! Buông tay con ra! Còn không buông tay, con la lên đấy!”.
Tôi nghe đến đó, biết rằng tính khí của Anh Thư đã nổi lên rồi. Việc tôi đột ngột trở về hôm nay, thực ra cũng đã làm cô ấy xấu hổ vô cùng. Chỉ là vừa nãy vì chuyện của ba, cô ấy không có thời gian để tức giận. Bây giờ nghĩ lại, tính khí nổi lên, muốn cùng ba ngủ chung một phòng để chọc tức tôi. Hơn nữa, nghe những lời vừa rồi của cô ấy, có vẻ như trong mấy ngày tôi không có nhà, hai người họ đã luôn ngủ chung một phòng, nàng cho ba chơi mỗi đêm, còn cắm cặc vô lồn, ôm nhau mà ngủ! Không biết là ở phòng ba hay là phòng của chúng tôi.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Con dâu Anh Thư |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 48 |
| Ngày cập nhật | 29/11/2025 06:58 (GMT+7) |